Trung tướng Phạm Xuân Thệ,
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, cả dân tộc Việt Nam chứng kiến một bước ngoặt lịch sử. Sau nhiều năm kháng chiến chống Mỹ, chiến dịch Hồ Chí Minh đã tiến đến giờ phút cuối cùng. Trong đội hình tiến công thần tốc ấy, có mặt Trung tướng Phạm Xuân Thệ, khi đó là một sĩ quan trẻ thuộc Quân đoàn 2. Ông là một trong những người trực tiếp bước vào Dinh Độc Lập, chứng kiến Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Đó là khoảnh khắc mà ông gọi là “giây phút thiêng liêng nhất của đời lính”.
Sinh năm 1946 tại
Bắc Giang, Phạm Xuân Thệ nhập ngũ khi còn rất trẻ, từng tham gia nhiều
chiến dịch lớn ở Tây Nguyên, Huế – Đà Nẵng trước khi tiến vào Sài Gòn. Ông
kể lại rằng những ngày cuối tháng Tư, đoàn quân hành quân thần tốc, vượt
qua nhiều chốt chặn, trong lòng ai cũng hồi hộp nhưng quyết tâm không gì lay
chuyển. Khi tiến vào nội đô, nhân dân Sài Gòn đổ ra đường, mang theo cờ
hoa, reo hò chào đón. Ông nhớ lại: “Người dân ôm lấy chúng tôi, nước mắt và
nụ cười hòa vào nhau. Đó là khoảnh khắc chúng tôi biết rằng chiến tranh đã
kết thúc.” Khoảnh khắc bước vào Dinh Độc Lập, ông cùng đồng đội chứng
kiến sự sụp đổ của chính quyền Sài Gòn. Tổng thống Dương Văn Minh và nội
các tuyên bố đầu hàng. Ông kể: “Chúng tôi không coi đó là chiến thắng để trả
thù, mà là chiến thắng để đem lại hòa bình. Chúng tôi bước vào Dinh với tâm
thế của những người lính giải phóng, mang theo khát vọng thống nhất đất
nước.” Chiến thắng ấy là kết quả của sự phối hợp chặt chẽ giữa các binh
chủng, của sức mạnh quân sự và lòng dân. Trong ký ức của ông, điều quan
trọng nhất không phải là hình ảnh súng đạn, mà là hình ảnh nhân dân hòa
cùng quân đội, cùng nhau mở ra một kỷ nguyên mới. Sau ngày 30 tháng 4,
ông tiếp tục công tác trong quân đội, giữ nhiều chức vụ quan trọng, nhưng ký
ức về giờ phút lịch sử ấy luôn sống động. Ông thường nhắc nhở thế hệ trẻ
rằng hòa bình hôm nay là thành quả của máu xương, của niềm tin và sự đoàn
kết. Bài học lớn nhất mà ông rút ra là phải biết trân trọng hòa bình, bởi hòa
bình là điều vô giá. Câu chuyện của Trung tướng Phạm Xuân Thệ là một
phần không thể thiếu trong “Câu chuyện thời hoa lửa” của dân tộc. Nó cho
thấy rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh, mà còn bằng
những ký ức, những cảm xúc, những khoảnh khắc mà con người đã trải qua.
Khi ông kể lại, người nghe không chỉ thấy hình ảnh đoàn quân tiến vào Sài
Gòn, mà còn cảm nhận được niềm vui, niềm tự hào, và cả những giọt nước
mắt của một thế hệ đã đi qua chiến tranh. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, ký ức
ấy là lời nhắn gửi rằng độc lập, tự do không phải là điều hiển nhiên, mà là
thành quả của bao nhiêu hy sinh. Nó nhắc nhở rằng phải sống xứng đáng với
quá khứ, phải giữ gìn hòa bình, và phải tiếp tục xây dựng đất nước bằng trí
tuệ và lòng quả cảm.



