Trung tướng Vương Thừa Vũ – Vị Tư lệnh của những ngày khói lửa và vinh quang Thủ đô
Cuộc đời và chiến công của Trung tướng Vương Thừa Vũ: Từ vị Tư lệnh quả cảm chỉ huy 60 ngày đêm bảo vệ Hà Nội (1946) đến người dẫn đầu đoàn quân chiến thắng trở về giải phóng Thủ đô (1954).
Trung tướng Vương Thừa Vũ, tên khai sinh là Nguyễn Văn Đồi, sinh năm 1910 tại làng Vĩnh Ninh, xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội. Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, tên tuổi của ông gắn liền với những chiến công vang dội của quân và dân Thủ đô, từ những ngày đầu kháng chiến gian khổ đến ngày khúc khải hoàn ca vang lên giữa Ba Đình.
Tháng 12 năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, Vương Thừa Vũ được giao trọng trách Tư lệnh Mặt trận Hà Nội (Khu XI). Dưới sự chỉ huy mưu lược và quyết đoán của ông, quân và dân Thủ đô đã tạo nên kỳ tích "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh". Với vũ khí thô sơ, lực lượng Vệ quốc đoàn và tự vệ Thành đã kiên cường bám trụ, chiến đấu giành giật từng ngôi nhà, góc phố, giam chân quân Pháp suốt 60 ngày đêm, bảo vệ an toàn cho các cơ quan đầu não rút lên chiến khu.
Trong suốt chín năm kháng chiến chống Pháp, ông tiếp tục giữ nhiều cương vị quan trọng, đặc biệt là Đại đoàn trưởng Đại đoàn 308 (Đại đoàn Quân Tiên phong) – đại đoàn chủ lực đầu tiên của quân đội ta. Ông đã chỉ huy đơn vị đánh hàng loạt chiến dịch lớn, lập công xuất sắc trong chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.
Ngày 10 tháng 10 năm 1954 đã trở thành khoảnh khắc lịch sử không thể nào quên trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Thiếu tướng Vương Thừa Vũ (lúc bấy giờ), với cương vị Chủ tịch Ủy ban Quân chính Thành phố Hà Nội, đã dẫn đầu đoàn quân chiến thắng tiến về tiếp quản Thủ đô trong vòng tay chào đón rợp cờ hoa của hàng vạn đồng bào.
Cả cuộc đời tận trung với nước, tận hiếu với dân, Trung tướng Vương Thừa Vũ là một nhà quân sự xuất sắc, một người con ưu tú của mảnh đất Thăng Long ngàn năm văn hiến. Di sản ông để lại không chỉ là những chiến công hiển hách mà còn là bản lĩnh kiên cường, tấm lòng son sắt của người chiến sĩ cách mạng.


