Bài viết

Trung úy Đỗ Hữu Thuyết và kí ức những ngày ở Thành cổ Quảng Trị (1)

Ninh Bình13/05/2026Đỗ Phương Anh (11A5 THPT Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những buổi xem video về buổi diễn binh , ông tôi lúc nào cũng nhìn ra ngoài cửa sổ đôi mắt nhìn xa xăm. Mái tóc bạc, đôi bàn ta chai sần-dấu vết của mooth thời tuổi trẻ cầm quốc, cầm xẻng, d từng tấc đất dưới làn đạn pháo tại thành cổ Quảng

Trị.

Năm ấy chàng trai mới đôi mươi, vẫn c n bỡ ngỡ trước cái khốc liệt của chiến trường.Nhưng chiến tranh không chờ người ta quen. Ông kể “ Ông nhập ngũ vào đầu xuân năm 1956, được phân công vào trung đoàn E83 công binh, sau huấn luyện 3 tháng cấp tốc , ông đi vào Nam chiến đấu ở thành cổ Quảng Trị 6 tháng. Tuy thời gian ngắn nhưng ông vẫn nhớ rõ những ngà tháng đó. Ông là công binh mở đường cho quân giải phóng tiến vào chiến trường từ Quảng Trị vào TP. Hồ Chí Minh, mở đường cho quân đội đánh nhau. Trên đường đi mở đường, biết bao nhiêu gian khó,phải trải qua bao mưa bom bão đạn mở đường cho những người lính đi chiến đấu. Lúc đấy ông được làm tiểu đội trưởng, có một tân binh mới mời tám đôi mươi vì c n bỡ ngỡ nên khi đang mở đường thì không may dẫm phải bom mìn. Lúc đó ai trong đoàn cũng không dám thở , cũng may mà gỡ được , cả quân đoàn cũng nhẹ nhõm rồi tiếp tục tiến lên mở đường tiếp.”-ông kể

Nhưng sau đó do bị bệnh mà ông được chuyển về miền Bắc an dưỡng. Ông vẫn c n nhớ rõ ngày ấy, sáng ngày 16 tháng 9 năm 1972, khi ông đang an dưỡng thì được báo tin cuộc chiến ở Thành cổ Quảng Trị đã kết thúc, ông rất là vui mừng , suốt ngày ông chờ đợi cuối cùng ngày ấy đã đến. Một cuộc chiến kéo dài suốt 81 ngày cuối cùng cũng đã kết thúc.

Năm nay , ông cũng đã hơn 70 rồi, không hồi ký , không tượng đài, chỉ có một con người nhỏ bé gầy g đang lặng lẽ nhớ về những người đồng đội chưa bao giờ trở về , nhớ những con đường mở bằng tuổi trẻ và máu xương của cả một thế hệ.Chiến tranh đã lùi xa , nhưng với những người lính mở đường năm xưa-nó chưa bao giờ thực sự kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn