TRUNG ÚY - ĐỖ MẠNH CƯỜNG
Trong ký ức của Đỗ Mạnh Cường, những tháng ngày hành quân và bám trụ trên chiến trường Campuchia vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua. Giữa những cánh rừng rậm rạp, nơi tiếng côn trùng hòa cùng tiếng gió hun hút thổi qua tán lá, có một kỷ niệm đặc biệt mà anh chưa bao giờ quên: đêm phải ngủ trên một thân cây cổ thụ cao vút để tránh quân Pôn Pôt phục kích. Chiều hôm đó, đơn vị anh nhận nhiệm vụ trinh sát vùng ven biên, nơi địch thường xuyên ẩn nấp. Khi trời sụp tối, tiếng súng từ xa vọng lại khiến cả đội buộc phải dừng lại, tìm chỗ an toàn để nghỉ tạm và chờ lệnh. Nhưng giữa khu vực hiểm trở, dưới mặt đất đầy những dấu vết khả nghi, việc nằm lại dưới rừng không khác gì phó mặc mạng sống cho nguy hiểm.
Chính vì vậy, anh em trong đội quyết định leo lên những cây lớn để trú tạm. Đỗ Mạnh Cường cùng hai đồng đội chọn một cây cao thân to, rễ bám chắc, cành vươn rộng. Khi trèo lên đến độ cao gần mười mét, anh mới cảm nhận được gió lạnh quất vào mặt, mùi hương của lá rừng ẩm ướt và tiếng rì rào bí ẩn của đêm miền biên giới. Anh buộc dây an toàn vào thân cây, rồi tựa lưng vào cành lớn để cố tìm một tư thế có thể chợp mắt. Nhưng ngủ trên cây đâu phải chuyện dễ. Chỉ cần một cơn gió mạnh hay một cơn choàng tỉnh vì tiếng động nhỏ cũng đủ khiến tim anh đập thình thịch. Ở dưới, bóng tối đặc quánh, mọi nguy hiểm như đang rình rập. Trên cao, anh cảm giác mình như treo lơ lửng giữa trời, chỉ cần sai một nhịp thở là có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Thế nhưng chính trong hoàn cảnh đặc biệt ấy, anh lại cảm nhận rõ nhất tình đồng đội. Người phía dưới thì thào nhắc nhau cẩn thận. Người phía trên truyền tín hiệu nhẹ để kiểm tra xem nhau còn tỉnh táo hay không. Rồi khi bầu trời đông đặc sương đêm, mọi người cùng nén lại nỗi sợ, nhường chút yên tĩnh cho nhau để tiếp tục giữ sức cho ngày mai. Đêm ấy, Đỗ Mạnh Cường chỉ ngủ được vài phút ngắt quãng, nhưng đó lại là kỷ niệm sâu sắc nhất về sự gian khổ và ý chí kiên cường mà chiến trường Campuchia đã rèn cho anh



