TRUNG ÚY - LÊ TRUNG HIẾU
Trong ký ức của Lê Trung Hiếu, quãng thời gian sống trong nhà người dân Campuchia khi cùng đơn vị làm nhiệm vụ giúp bạn đánh đuổi tập đoàn diệt chủng Pôn Pôt luôn là một trong những kỷ niệm sâu đậm và thiêng liêng nhất. Ông vẫn nhớ rõ căn nhà sàn gỗ nhỏ nằm ven một cánh rừng thưa, nơi gia đình người dân Campuchia hiền hòa đã mở rộng vòng tay đón những người lính Việt Nam như chính người thân ruột thịt. Những ngày đầu, Hiếu còn bỡ ngỡ bởi khác biệt ngôn ngữ, phong tục, nhưng tình cảm chân thành mà gia đình ấy dành cho ông đã xóa nhòa khoảng cách. Bữa cơm dù chỉ có canh chua từ lá rừng, chút cá khô nướng trên than, nhưng chứa đầy sự ấm áp và biết ơn. Mỗi tối, khi tiếng côn trùng vang lên quanh nhà, ông và người chủ nhà lại trò chuyện bằng những câu nói bập bẹ, đôi khi chỉ bằng ánh mắt, nụ cười mà vẫn hiểu nhau.
Những ngày sống tại đó cũng đầy hiểm nguy khi tàn quân Pôn Pôt còn lẩn khuất trong rừng, thường xuyên quấy phá các phum sóc. Có lần, đơn vị của Hiếu phải trực chiến suốt đêm vì nghe tin địch xuất hiện gần khu vực. Gia đình chủ nhà vẫn âm thầm chuẩn bị nước uống, nhóm lửa, và dành cho những người lính những cái nhìn lo lắng nhưng tin tưởng. Chính sự sẻ chia ấy khiến ông càng thêm quyết tâm bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người đã coi mình như con cháu.
Một kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là buổi sáng sau một trận đánh căng thẳng, cậu bé con chủ nhà chạy đến dúi vào tay ông một chùm trái thốt nốt chín. “Anh lính Việt Nam ăn cho khỏe,” cậu nói bằng giọng pha tiếng Việt bập bẹ mà người cha đã dạy. Chỉ một câu nói nhưng với Hiếu, đó là biểu tượng của tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước, được vun đắp giữa khói lửa chiến tranh.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, Lê Trung Hiếu vẫn thấy lòng ấm lại. Ông biết rằng dù chiến tranh đã qua đi, tình cảm mà gia đình Campuchia ấy dành cho mình vẫn như một ngọn lửa không bao giờ tắt – một phần không thể quên của những năm tháng đầy nghĩa tình nơi đất bạn



