TRUNG ÚY NGÔ SĨ NGUYÊN: NGƯỜI PHÁO THỦ TRÊN CHUYẾN XE TĂNG LỊCH SỬ 390
Trong khúc khải hoàn đại thắng Mùa Xuân năm 1975, hình ảnh chiếc xe tăng mang số hiệu 390 húc văng cánh cổng Dinh Độc Lập đã trở thành biểu tượng bất tử cho chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Phía sau vô-lăng và tháp pháo của chiếc xe huyền thoại ấy là những người chiến sĩ kiên cường, mà trong đó, Pháo thủ số 1 — Trung úy Ngô Sĩ Nguyên — là người đã góp phần viết nên những giây phút lịch sử chói lọi.
Từ người con đất Hà Bắc đến khát vọng giải phóng
Ngô Sĩ Nguyên sinh ra và lớn lên tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Hà Bắc (nay thuộc tỉnh Bắc Giang). Đang lứa tuổi thanh xuân đầy hoài bão, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông gác lại chuyện riêng tư để lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Binh chủng Tăng - Thiết giáp.
Qua nhiều tháng ngày huấn luyện gian khổ, ông được phân công làm Pháo thủ số 1 trên chiếc xe tăng T-59 mang số hiệu 390 thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203 (Quân đoàn 2). Trong kíp xe ấy, mỗi người một quê hương, nhưng họ đã gắn bó như anh em ruột thịt, cùng chung một ý chí: Tiến thẳng về Sài Gòn, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Giờ phút lịch sử tại Dinh Độc Lập
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, không khí chiến trường Sài Gòn nóng lên từng phút. Xe tăng 390 dưới sự chỉ huy của Trung úy Vũ Đăng Toàn, cùng xe tăng 384 và xe 390 rồ ga dẫn đầu đội hình thọc sâu tiến về hướng Dinh Độc Lập.
Khi đến trước cổng Dinh, nhận thấy xe tăng 384 bị khựng lại do chướng ngại vật và hỏa lực địch cố cựu, xe tăng 390 lập tức vọt lên. Ngồi trong tháp pháo hẹp và nóng như nung, Pháo thủ Ngô Sĩ Nguyên bình tĩnh quan sát. Nhận lệnh từ Trưởng xe, ông đã nhanh chóng căn chỉnh góc bắn, nã đạn tiêu diệt các hỏa điểm địch xung quanh, mở đường cho xe tiến tới.
Ngay sau đó, xe tăng 390 rồ ga húc thẳng, quật ngã cánh cổng sắt chính của Dinh Độc Lập. Khoảnh khắc chiếc xe húc văng cánh cổng, hãnh tiến tiến vào sân Dinh đã được nhà báo quốc tế ghi lại, trở thành biểu tượng vô giá của Ngày Chiến thắng.
"Lúc ấy trong đầu chúng tôi không có khái niệm sợ hãi hay sống chết. Mục tiêu duy nhất là phải cắm được lá cờ giải phóng lên nóc Dinh Độc Lập sớm nhất có thể."
— Chiến sĩ Ngô Sĩ Nguyên nhớ lại.
Giữ vững bản chất Bộ đội Cụ Hồ
Sau ngày đất nước thống nhất, Trung úy Ngô Sĩ Nguyên tiếp tục cống hiến trong quân ngũ một thời gian trước khi chuyển ngành và trở về với cuộc sống đời thường. Dù sống giữa thời bình giản dị, ông vẫn giữ nguyên phong thái, phẩm chất kiên trung của người lính xe tăng năm xưa.
Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, kíp xe tăng 390 (trong đó có pháo thủ Ngô Sĩ Nguyên) cùng với bản thân chiếc xe 390 đã được Nhà nước vinh danh và công nhận là Bảo vật Quốc gia.
Mỗi độ xuân về hay khi tháng Tư lịch sử gõ cửa, Trung úy Ngô Sĩ Nguyên lại cùng các đồng đội năm xưa ôn lại những ký ức kiêu hùng. Câu chuyện của ông không chỉ là niềm tự hào của cá nhân hay Binh chủng Tăng - Thiết giáp, mà còn là bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, tinh thần đồng đội và tình yêu Tổ quốc cho các thế hệ mai sau.



