Trung úy Nguyễn Đức Thọ - nguyên đặc công nước quyết tử đến giây phút cuối cùng
Trong trận đánh cầu Rạch Chiếc, Trung úy Nguyễn Đức Thọ, nguyên Đặc công nước thuộc đơn vị Z23 được phân công giữ khẩu B40 và là người bắn phát B40 đầu tiên tiêu diệt tháp canh của quân địch. Đây cũng chính là phát súng hiệu lệnh chung cho toàn trận đánh.
Trung úy Nguyễn Đức Thọ nhớ lại: “Khi giờ G tới, tôi được phân công bắn phát B40 đầu tiên tiêu diệt tháp canh. Tuy nhiên, tôi lại bắn hụt mục tiêu. Ngay lúc đó, Thượng sĩ Trần Đình Lạc bên cạnh hô "Bắn tiếp Thọ ơi". Tôi đứng thẳng dậy, bắn tiếp quả thứ hai làm một góc tháp canh sụp đổ, đại liên im bặt. Lúc này, các mũi tấn công của quân ta đồng loạt dùng thủ pháo, lựu đạn ném vào lô cốt công sự khiến đối phương bất ngờ, bỏ chạy”.
Tuy nhiên, sau khi quân ta vừa đánh chiếm được cầu Rạch Chiếc vào sáng sớm 27/4/1975, đến 8 giờ cùng ngày, địch dùng trực thăng đổ quân vòng ngoài, kết hợp xe tăng, tàu chiến phản công để chiếm lại cầu. Sau nhiều lần tấn công không thành, chúng chuyển sang dùng pháo chụp có đạn nổ từ trên không thành nhiều mảnh đạn chụp xuống, gây rất nhiều thương vong cho quân ta. “Càng về chiều, cuộc chiến càng ác liệt, rất nhiều chiến sỹ hy sinh, vũ khí cạn kiệt. Thấy không còn khả năng bám giữ, các đơn vị quân ta được lệnh rút quân; quân địch tạm giành lại quyền kiểm soát cây cầu”, Trung úy Nguyễn Đức Thọ kể lại.
Với quyết tâm đánh chiếm và bảo vệ cầu Rạch Chiếc, hai đơn vị Z22 và Z23 chỉ còn 29 chiến sỹ đã tập hợp, củng cố lực lượng và vũ khí, tiếp tục kiên cường chiến đấu. Đến 5 giờ ngày 30/4/1975, toàn bộ đơn vị đồng loạt nổ súng, tiếng thủ pháo, lựu đạn nổ rền. Quân ta nhanh chóng từ dưới nước ngoi lên bám sát chân cầu nổ súng quyết liệt; quân địch tháo chạy toán loạn.
Khoảng 7 giờ cùng ngày, xe tăng Quân đoàn 2 có cắm cờ giải phóng tiến đến cầu Rạch Chiếc, mọi người ùa ra reo mừng. Lúc này, Lữ đoàn 316 mới thật sự hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ cầu Rạch Chiếc. Nhìn từng đoàn quân hùng mạnh rầm rập tiến về Sài Gòn, các chiến sỹ Lữ đoàn 316 hò reo trong nước mắt: “Giải phóng rồi! Giải phóng rồi các đồng chí ơi!”.
Trung úy Nguyễn Đức Thọ kể với giọng rưng rưng: “Tôi nhớ bản thân mình cũng đứng giữa lòng sông la lớn "Giải phóng rồi! Giải phóng rồi các đồng chí ơi!". Tim tôi như thắt lại, nước mắt cứ trào ra. Bao đồng đội của tôi đã nằm lại dưới dòng sông, gốc dừa, bụi cỏ này trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc. Các anh có nghe thấy gì không? Giải phóng rồi các anh ơi. Chắc các anh cũng mừng lắm, các anh đang tụ tập bên nhau để mừng chiến thắng phải không? Cố nén để tiếng khóc không bật ra, tôi ghì chặt khẩu súng vào lòng như đang ôm thật chặt các anh”.
Trận đánh cầu Rạch Chiếc đã đi vào lịch sử và là trận đánh quyết liệt cuối cùng trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Chỉ với 200 chiến sỹ đặc công, trong đó đơn vị chủ công Z23 chỉ có 70 chiến sỹ trang bị vũ khí hạng nhẹ (như tiểu liên AK, súng B40, B41, thủ pháo, lựu đạn) phải đánh giằng co với hơn 2.000 quân địch trong 3 ngày, chiếm giữ và bảo vệ an toàn cây cầu huyết mạch, mở thông cánh cửa phía Đông đón đại quân ta tiến vào chiếm lĩnh đầu não của địch - Dinh Độc Lập.



