Trung Uý - Phạm Văn Ninh
Trong ký ức của Phạm Văn Ninh, những đêm canh gác tại chiến trường Campuchia luôn là những khoảnh khắc vừa căng thẳng vừa thiêng liêng nhất của đời lính. Ông vẫn nhớ như in những cánh rừng thăm thẳm tối đen như mực, nơi tiếng gió thổi qua tán cây hòa cùng tiếng côn trùng tạo thành bản nhạc u buồn của chiến tranh. Mỗi khi đến lượt gác, Ninh khoác khẩu súng lên vai, len lỏi giữa những gốc cây lớn, tìm vị trí quan sát rồi im lặng dõi mắt về phía trước. Bóng tối dày đặc khiến mọi thứ đều trở nên mơ hồ; chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến tim ông thót lại, bởi kẻ địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Có những đêm trời lạnh căm, sương rừng phủ trắng vai áo, đôi tay tê cóng đến mức khó mà giữ chắc khẩu súng. Thế nhưng Ninh và đồng đội vẫn kiên trì bám trụ, bởi họ hiểu rằng phía sau lưng mình là cả đơn vị đang ngủ, là sự sống còn của đồng đội. Ông nhớ có lần đang gác thì nghe tiếng lá khô xào xạc như có người bước tới. Hơi thở căng cứng, ông đưa súng lên, mắt dán vào bóng tối. Chỉ đến khi con sóc rừng nhảy vụt qua, ông mới thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi túa ra sau lưng dù đêm rất lạnh. Những giây phút như vậy khiến thần kinh căng như dây đàn, nhưng cũng rèn cho ông bản lĩnh thép và sự bình tĩnh trước hiểm nguy.
Đêm chiến trường không chỉ có căng thẳng mà còn có những khoảnh khắc đầy tình người. Nhiều lần, đồng đội âm thầm mang cho Ninh một ly nước nóng hay mẩu khoai nướng để xua bớt giá lạnh. Mỗi ánh mắt động viên, mỗi cái vỗ vai thật mạnh đều trở thành nguồn sức mạnh lớn lao để ông tiếp tục nhiệm vụ. Giữa rừng sâu xa xứ, tình đồng chí là thứ ấm áp nhất, giúp họ vượt qua nỗi sợ và sự cô đơn.
Giờ đây, khi đứng giữa cuộc sống yên bình, Phạm Văn Ninh vẫn nhớ rõ từng ánh trăng rọi qua tán lá, từng tiếng động khẽ lay động lòng người. Những đêm canh gác ấy đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời ông, nhắc nhở ông về sự hy sinh, kiên cường và tình đồng đội thiêng liêng của những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ



