Khác

Trung úy Quách Minh Sơn: "Dấu chân thầm lặng trên đại ngàn Tây Nguyên"

Trong những năm tháng "hoa lửa" của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người lính không trực tiếp cầm súng xông lên giữa tiếng hò reo, mà họ là những "đôi mắt" thầm lặng đi trước đại quân.

Ninh Bình25/03/2026ĐINH THỊ HÀ LINH (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng "hoa lửa" của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người lính không trực tiếp cầm súng xông lên giữa tiếng hò reo, mà họ là những "đôi mắt" thầm lặng đi trước đại quân. Một trong số đó là Trung úy Quách Minh Sơn, người lính trinh sát dạn dày của Sư đoàn 320 (Đại đoàn Đồng Bằng) – đơn vị chủ lực lừng lẫy tại chiến trường Tây Nguyên năm 1975.

Với nhiệm vụ trinh sát, ông Sơn cùng đồng đội thường xuyên phải "nếm mật nằm vùng", luồn sâu vào lòng địch để vẽ sơ đồ căn cứ và cắt rào mở đường cho bộ binh. Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là những ngày áp sát thị xã Tuy Hòa vào tháng 4 năm 1975. Để nắm chắc tình hình tại Dinh tỉnh trưởng, ông đã phải cải trang thành dân thường, trà trộn vào các quán nước ngay sát đồn bốt địch.

Trong một lần ngồi sát kẻ thù, một tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" đã xảy ra. Khi toán lính ngụy đi tuần tra ngang qua, suýt chút nữa chúng đã phát hiện ra ông chỉ vì đôi bàn chân. Do đi dép cao su (dép lốp) hành quân ròng rã suốt nhiều năm, mu bàn chân ông hằn rõ những vết quai chéo đặc trưng của "Bộ đội Cụ Hồ". Bằng sự bình tĩnh và mưu trí của một người lính trinh sát lâu năm, ông đã khéo léo che giấu sơ hở, thoát khỏi sự nghi ngờ để mang về những thông tin quân sự vô giá.

Chính nhờ những chuyến "đi không dấu, nấu không khói" như thế, Trung úy Quách Minh Sơn và đồng đội đã giúp Sư đoàn 320 giải phóng Tuy Hòa vào rạng sáng ngày 1/4/1975, góp phần vào thắng lợi vang dội của Chiến dịch Tây Nguyên, mở toang cánh cửa tiến về Sài Gòn.

Chiến tranh qua đi, câu chuyện của Trung úy Quách Minh Sơn không chỉ là ký ức về những trận đánh, mà còn là bài học về lòng quả cảm, sự tinh tế và đức hy sinh thầm lặng. Ông chính là một mảnh ghép rực rỡ trong bức tranh "thời hoa lửa" của dân tộc, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: "Hòa bình không phải tự nhiên mà có, đó là xương máu và sự mưu trí của những người đi trước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trung úy Quách Minh Sơn: "Dấu chân thầm lặng trên đại ngàn Tây Nguyên" | Câu chuyện thời hoa lửa