Trước bà Ba, ông Ẩn đã từ chối 9 người giao liên khác.
Trước bà Ba, ông Ẩn đã từ chối 9 người giao liên khác.
Đó cũng là điều bà trăn trở trước khi nhận nhiệm vụ. Bà Ba nghe mọi người nói nhà tình báo này “chẳng giống ai”. Bà tự nhủ phải chuẩn bị tinh thần, nếu bị từ chối cũng không lấy làm lạ.Cuối năm 1961, tổ chức sắp xếp cho bà Ba lần đầu đi gặp ông Ẩn. Đặc điểm của vị điệp viên cũng đã được cấp trên cung cấp sơ bộ.Trong vai người đi lễ, bà Ba mặc áo dài xanh, tay ôm bó hoa, kiên nhẫn chờ đợi tại khu vực nhà thờ Huyện Sỹ (nay ở phường Phạm Ngũ Lão, TPHCM). Ngày đầu không thấy, ngày thứ hai vẫn vắng bóng. Đến ngày thứ ba, “ông khách” mới xuất hiện, đó là một người đàn ông dáng cao, tay cầm điếu thuốc.Bà Ba mừng quá, hỏi: “Cậu Bảy đi chơi hả?”. Ông Ẩn đáp: “Chị Ba đi chợ sao?”.Theo quy ước, nếu tổng hai con số ám hiệu họ trao đổi bằng 10, nghĩa là “khớp mật khẩu”, nhận ra nhau cùng làm cách mạng. Sau khi trao đổi ám hiệu, ông Ẩn gửi thư nhờ bà Ba chuyển đến ông Mười Nho, đồng ý công tác cùng bà. Từ giây phút đó, nhà tình báo chiến lược và người giao liên bước vào một mối liên kết đặc biệt, nơi sinh mệnh của họ gắn chặt với nhau.Để tạo bình phong cho công tác mật lâu dài, bà Ba dựng nên vỏ bọc hoàn hảo: Bà khai lý lịch mình là vợ một người lính cấp bậc thượng sĩ (quân đội địch) đã tử trận. Trong căn nhà thuê chỉ vỏn vẹn 6m2 ở xóm trọ nghèo, bà đặt bức ảnh “người chồng” lên bàn thờ, ngày ngày hương khói.Khi ra khỏi nhà, bà Ba đóng vai bán hàng rong, hôm là người bán rau, hôm khác bán tạp hóa, hàng xén, vàng giả. Hằng ngày, bà cầm giỏ xách, đến chợ thì bày đồ ra bán. Vị trí bán hàng cũng không ổn định, lúc vỉa hè, khi thì gần ga xe lửa, khi thì tại chợ Cũ.Ban đầu, bà Ba và ông Ẩn gặp nhau trao đổi tài liệu mỗi tháng một lần, về sau tăng lên mỗi tháng một cuộc gặp chính và hai cuộc phụ, thường vào ngày 10, 20 và 30. Sở dĩ tần suất trao đổi tăng nhưng hai người qua mặt được nhiều tai mắt là vì ông Ẩn đã dàn xếp cẩn thận.Ngay từ năm 1961, ông Phạm Xuân Ẩn đã dàn dựng một “tai nạn” giữa phố: Chiếc xe hơi của ông cố tình va vào bà Ba. Từ đó, việc gặp gỡ của họ được công khai dưới vỏ bọc một ký giả sang trọng thi thoảng ghé thăm người bán hàng rong nghèo bươn chải mưu sinh và qua mặt kẻ địch.Tướng tình báo X6 và người giao liên bí số B3 (hay còn có những cái tên khác như Nguyễn Thị Mai, Mỹ Lệ) có hai cách thức trao đổi tài liệu. “Hộp thư sống” là người giao liên (tức bà Ba), còn “hộp thư chết” là nơi quy ước đặt tài liệu khi ông và bà Ba không gặp nhau trực tiếp. Hai người quy ước 6 địa điểm “hộp thư chết”, là nơi vắng người qua lại để đặt những tài liệu dày, hoặc những cuộn phim cồng kềnh. Khi thì ông Ẩn bỏ mật thư tại những gò mộ có bia đá, sau đó bà Ba đến, giả vờ cúng nhang rồi “lấy hàng”. Khi thì ông Ẩn giấu trong tổ chim trên bụi cây ở bãi đất gần trường đua ngựa Phú Thọ, tránh con nít nghịch ngợm làm thất lạc tài liệu.“Nhưng tốt nhất vẫn là dùng “hộp thư sống””, ông Ẩn từng nói.Thông thường, ông Ẩn lái xe đến điểm hẹn, sau đó dắt chú chó King đi vệ sinh, rồi tranh thủ hút thuốc. Nhân lúc xung quanh không để ý, ông nhanh tay đặt tài liệu vào giỏ hàng của bà Ba. Thi thoảng, bà Ba giật mình khựng lại vì sợ chú chó to lớn của “ông khách”.Đằng sau những món hàng bình dị, rẻ tiền mà bà Ba bày bán trên vỉa hè, lại là những tài liệu mật quan trọng được ông Ẩn trao gửi, như kế hoạch “Bình định nông thôn”, “Ấp chiến lược”, cuộc tấn công của Mỹ vào Việt Nam năm 1965…Mưu trí của người giao liên dày dặn kinh nghiệm đã giúp những món tài liệu mật được che giấu tài tình. Bà và ông Ẩn thường giấu bức thư trong bánh xà phòng, nem chua gói lá chuối, thậm chí khoét rỗng ruột bánh chưng để giấu “hàng hóa”. Việc giấu tài liệu của bà rất khéo léo nên dù nhiều lần bị mật vụ khám xét gắt gao, bà vẫn vượt qua. Khi có tin khẩn cấp cần báo mà chưa đến ngày hẹn, bà Ba tìm cách xuất hiện ở nơi ông Ẩn chở con đến trường. Chỉ cần để ông nhìn thấy, bà Ba không cần nói lời nào, cũng đủ cho ông hiểu rằng có lệnh khẩn.



