Trước cửa ngõ Sài Gòn
Từ ngày 14-12-1974 đến 6-1-1975, tôi chỉ huy Đại đội 7, trong đội hình Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 201, Sư đoàn 3, quân chủ lực miền Nam tham gia Chiến dịch Đường 14-Phước Long để mở đường cho lực lượng ta tiến vào chuẩn bị đánh chiếm Sài Gòn từ hướng đông bắc...
Từ ngày 14-12-1974 đến 6-1-1975, tôi chỉ huy Đại đội 7, trong đội hình Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 201, Sư đoàn 3, quân chủ lực miền Nam tham gia Chiến dịch Đường 14-Phước Long để mở đường cho lực lượng ta tiến vào chuẩn bị đánh chiếm Sài Gòn từ hướng đông bắc.
Trong đó, trận công kích cứ điểm Bù Na là một trận đánh diễn ra ác liệt. Cứ điểm này là một hệ thống căn cứ xung yếu của địch. Đại đội đánh cửa mở với một loạt tiếng nổ lớn kéo theo những tia chớp lửa làm chao nghiêng đất trời. Sau giây phút định hình, chiến sĩ Hoàng Xuân Tiễn, quê thành phố Móng Cái (Quảng Ninh) gọi giật tôi: “Lụa ơi, chân tao sao thế này?”. Thấy một chân Tiễn sắp rời khỏi người, tôi lệnh đưa Tiễn về tuyến sau. Ngay sau đó, địch dùng mọi loại vũ khí vãi đạn về phía chúng tôi để tháo chạy. Ta truy kích tiêu diệt, làm tan rã một tiểu đoàn địch, thu 2 khẩu pháo 105mm cùng nhiều đạn dược, súng ống và san bằng 7 đồn bốt địch dọc căn cứ Bù Na đến Liêu Đức.
|
Đại tá Phạm Quang Lụa. |
Sau đó, đại đội tôi được lệnh chốt chặn, phục kích đánh vận động quân địch từ Hậu Nghĩa, Đức Hòa lên. Chúng dùng cả tàu thủy từ Long An theo sông Vàm Cỏ tiến đến tái chiếm khu vực đã mất. Dưới những làn mưa pháo địch, bộ đội ta dũng cảm chiến đấu đánh bật nhiều đợt phản kích của chúng, gây tổn thất lớn cho địch, làm thất bại ý đồ tái chiếm của chúng. Trong trận này, cùng với đơn vị bạn, chúng tôi đã tiêu diệt 2 xe M113, 1 tàu thủy và hàng trăm tên địch. Đại đội tôi hy sinh 5, bị thương 7; Đại đội 6 đánh An Định hy sinh 23 chiến sĩ. Chiến sĩ Nguyễn Trung Túy, quê huyện Vĩnh Bảo (Hải Phòng) trúng đạn M79 của địch, trước khi trút hơi thở cuối cùng đã trăng trối cùng tôi: “Em không theo anh vào Sài Gòn được nữa rồi!”. Ôm chặt Túy, tôi hứa: “Anh cùng đại đội sẽ trả thù cho em, Túy ơi!”.
Rạng sáng 29-4-1975, chúng tôi tiếp tục chiến đấu đập tan tuyến phòng thủ Đức Hòa, Hậu Nghĩa, cắt đứt Quốc lộ 4 nối Sài Gòn với Quân đoàn 4, Vùng 4 chiến thuật 9 tỉnh Tây Nam Bộ của địch. Trưa 30-4-1975, chúng tôi ào ạt tiến qua Hóc Môn vào Ngã tư Bảy Hiền thì cũng là lúc Tổng thống ngụy quyền Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện và Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Chúng tôi công kênh nhau lên reo hò vang dậy: “Chiến thắng! Hòa bình! Quê hương!”.
Sau ngày 30-4-1975 lịch sử ấy, đơn vị tôi được lệnh lên biên giới Tây Nam bảo vệ khu vực Bảy Bầu, Xa Mát, Lò Gò. Cuối năm 1978, chúng tôi chuyển về Sư đoàn 302, sang Cam-pu-chia giúp bạn thoát khỏi họa diệt chủng tại các tỉnh Xiêm Riệp, Bát Tam Bang.
36 năm cầm súng, trải qua hơn 30 trận đánh, cùng với đồng đội, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của người chiến sĩ. Trở về quê hương sum họp cùng gia đình trong khung cảnh yên bình hôm nay, tôi không nguôi nỗi nhớ thương những đồng đội của mình đã ngã xuống giữa tuổi thanh xuân khi ngày chiến thắng 30-4 đã cận kề...



