TRƯỚC GIỜ NHẬN NHIỆM VỤ
Trong ký ức của người lính, có những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm. Đó là khoảng thời gian trước giờ nhận nhiệm vụ, khi cả đơn vị kiểm tra lại quân tư trang, nghe phổ biến công việc, nhắc nhau giữ vững tác phong và chuẩn bị tinh thần thật chắc chắn. Với ông Đỗ Xuân Cương, sinh năm 1942, từng mang cấp bậc Thượng úy, những năm tháng quân ngũ đã rèn cho ông sự điềm tĩnh, cẩn trọng và trách nhiệm trước mọi công việc được giao.
Trong ký ức của người lính, có những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm. Đó là khoảng thời gian trước giờ nhận nhiệm vụ, khi cả đơn vị kiểm tra lại quân tư trang, nghe phổ biến công việc, nhắc nhau giữ vững tác phong và chuẩn bị tinh thần thật chắc chắn. Với ông Đỗ Xuân Cương, sinh năm 1942, từng mang cấp bậc Thượng úy, những năm tháng quân ngũ đã rèn cho ông sự điềm tĩnh, cẩn trọng và trách nhiệm trước mọi công việc được giao.
Ở môi trường quân đội, người lính không được phép chủ quan. Một nhiệm vụ muốn hoàn thành tốt phải bắt đầu từ khâu chuẩn bị. Có những việc cần kiểm tra kỹ lưỡng; có những yêu cầu phải nắm thật rõ; có những tình huống cần dự liệu trước để khi triển khai không bị lúng túng. Với người cán bộ, sự chuẩn bị ấy càng quan trọng hơn, bởi anh em trong đơn vị luôn nhìn vào tác phong của người đi trước để thêm yên tâm.
Điều ông Cương thấm thía trong thời quân ngũ là sự chắc chắn. Chắc trong lời nói, chắc trong việc làm, chắc trong cách truyền đạt nhiệm vụ và chắc trong tinh thần khi đứng trước tập thể. Người lính có thể gặp khó khăn, có thể thiếu thốn, có thể mệt mỏi, nhưng khi đã vào nhiệm vụ thì phải giữ bình tĩnh, không làm qua loa, không để sự chủ quan ảnh hưởng đến đồng đội.
Trong những lần chuẩn bị trước giờ làm nhiệm vụ, tình đồng đội cũng hiện lên rất rõ. Người này nhắc người kia kiểm tra lại vật dụng; người có kinh nghiệm hướng dẫn người mới; cán bộ dặn dò chiến sĩ giữ đúng vị trí, đúng thời gian, đúng yêu cầu. Những lời nhắc ấy không cầu kỳ nhưng chứa đựng trách nhiệm và sự quan tâm. Trong quân ngũ, có khi chỉ một lời dặn đúng lúc cũng giúp đồng đội tránh thiếu sót, thêm vững tin và hoàn thành tốt phần việc của mình.
Với cấp bậc Thượng úy, ông Cương hiểu rằng nêu gương không phải là nói nhiều, mà là làm cho nghiêm, giữ cho chắc và biết lo trước cho tập thể. Người cán bộ muốn anh em tin thì phải cẩn thận từ việc nhỏ nhất; muốn đơn vị mạnh thì từng người phải tự giác, kỷ luật và phối hợp nhịp nhàng.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 04 năm 1996 tại TDP Ninh Xuân, những bài học ấy vẫn là hành trang quý. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện của ông Đỗ Xuân Cương vẫn là ký ức thời quân ngũ: những phút trước giờ nhận nhiệm vụ, nơi người lính học được sự cẩn trọng, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm với đồng đội.
Câu chuyện về ông Đỗ Xuân Cương nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ có những thời khắc sôi nổi, mà còn có sự chuẩn bị âm thầm, chắc chắn và nghiêm túc. Chính từ những điều đó, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ được hình thành và gìn giữ qua năm tháng.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Đỗ Xuân Cương, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng muốn hoàn thành tốt việc gì cũng phải chuẩn bị nghiêm túc. Hãy rèn cho mình sự cẩn trọng, tinh thần trách nhiệm, tác phong chắc chắn và ý thức không chủ quan trước bất kỳ nhiệm vụ nào.



