TRƯỚC GIỜ NỔ SÚNG
Rời Lộc Ninh, đơn vị của ông Phạm Văn Dương tiếp tục cơ động về hướng Xuân Lộc – Long Khánh. Không khí chiến trường ngày càng căng thẳng. Những cánh rừng thưa dần, thay vào đó là hệ thống phòng ngự kiên cố của đối phương với nhiều lớp công sự, hầm hào và vật cản được xây dựng từ nhiều năm trước.
Ông kể rằng, để có thể áp sát mục tiêu, bộ đội phải bí mật tiếp cận trong đêm. Mỗi bước đi đều phải hết sức thận trọng, bởi chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến địch phát hiện và lập tức nã pháo hoặc dùng hỏa lực mạnh ngăn chặn.
Điều khó khăn nhất lúc ấy là vượt qua hệ thống hàng rào thép gai dày đặc.
Có lớp là rào đơn.
Có lớp là rào kép.
Có nơi lại là rào bùng nhùng, những cuộn thép gai chằng chịt đan xen vào nhau, chỉ cần sơ ý chạm phải là phát ra tiếng động hoặc bị móc rách quần áo, gây thương tích.
Ban đêm, dưới ánh trăng mờ hoặc trong bóng tối đặc quánh của chiến trường, các chiến sĩ phải dùng kìm cắt từng sợi thép, mở từng lối nhỏ để cả đơn vị luồn qua. Mọi thao tác đều phải thật nhẹ nhàng, thật chính xác. Chỉ cần một sơ suất, pháo sáng của địch sẽ bùng lên, kéo theo những loạt đạn dồn dập trút xuống.
Ông nhớ rằng, có những đoạn đường chỉ vài chục mét nhưng phải mất hàng giờ mới vượt qua được. Người đi trước mở đường, người đi sau lặng lẽ nối bước. Không ai dám nói một lời. Chỉ có tiếng thở khe khẽ và tiếng kéo cắt thép gai vang lên trong màn đêm tĩnh lặng.
Đó là những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Mỗi mét tiến lên đều phải đánh đổi bằng mồ hôi.
Và không ít nơi còn phải đánh đổi bằng cả máu của những người lính mở đường.
Ông kể rằng, trước giờ nổ súng, ai cũng hiểu trận đánh sắp tới sẽ vô cùng ác liệt. Không ai biết liệu mình có còn được nhìn thấy ánh bình minh của ngày hôm sau hay không. Thế nhưng, điều khiến ông xúc động nhất là không một ai tỏ ra dao động. Mỗi người đều lặng lẽ kiểm tra lại khẩu súng, siết chặt dây ba lô, nhìn về phía trước với một quyết tâm duy nhất là hoàn thành nhiệm vụ.
Trong những giờ phút căng thẳng ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Người chỉ huy đi từng tổ, từng nhóm động viên anh em giữ vững tinh thần. Các chiến sĩ khẽ bắt tay nhau, trao nhau ánh mắt đầy tin tưởng như một lời hứa không cần nói thành lời: nếu còn sống sẽ cùng nhau tiến lên, nếu có hy sinh thì những người còn lại sẽ tiếp tục chiến đấu đến cùng.
Đối với ông Phạm Văn Dương, khoảng thời gian trước giờ nổ súng luôn là những phút giây khó quên nhất của cuộc đời quân ngũ. Không phải vì nỗi sợ hãi, mà bởi đó là lúc mỗi người lính cảm nhận rõ nhất giá trị của sự sống, của tình đồng đội và của trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại đêm vượt hàng rào thép gai ấy, ông vẫn cho rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận xung phong quyết liệt, mà còn được bắt đầu từ những bước chân âm thầm, kiên nhẫn và quả cảm trong bóng tối. Chính những người lính lặng lẽ mở đường dưới làn thép gai năm ấy đã góp phần mở toang cánh cửa tiến vào những trận quyết chiến cuối cùng, đưa dân tộc đến ngày toàn thắng mùa Xuân năm 1975.



