TRƯỚC HIM LAM – NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỆT MỎI
Trước khi bước vào trận đánh lịch sử tại Him Lam, Phan Đình Giót cùng đơn vị đã trải qua một hành trình dài và gian khổ để tiến về Điện Biên Phủ. Gần 500km đường hành quân, những con dốc và gánh nặng trên vai là thử thách đối với mỗi người lính. Nhưng chính trên hành trình ấy, phẩm chất kiên trì, trách nhiệm và tình đồng đội của Phan Đình Giót đã được thể hiện rõ nét.
Lịch sử thường ghi nhớ những thời khắc quyết định. Một trận đánh bắt đầu lúc mấy giờ, một chiến sĩ đã làm gì, một chiến dịch kết thúc ra sao. Nhưng đằng sau mỗi thời khắc ấy luôn có những ngày tháng âm thầm chuẩn bị. Với Phan Đình Giót, trước khi tên tuổi ông được gắn với Him Lam, ông đã cùng đồng đội trải qua một hành trình dài hướng về Điện Biên Phủ.
Đầu tháng 3 năm 1954, Đại đội 58 thuộc Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 được giao nhiệm vụ tham gia trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Phan Đình Giót khi ấy là Tiểu đội phó bộ binh của Đại đội 58. Ông cùng đơn vị tiến về chiến trường với nhiệm vụ mà tất cả đều hiểu là vô cùng quan trọng.
Chiến trường Điện Biên Phủ nằm giữa vùng núi Tây Bắc. Để đưa một lực lượng lớn đến đó không phải là chuyện đơn giản. Người lính phải vượt qua những con đường núi, những đèo dốc và mang theo nhiều vật dụng cần thiết. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, Phan Đình Giót cùng đơn vị đã hành quân gần 500km, vượt qua nhiều đèo, dốc và mang vác nặng.
Gần 500km hôm nay có thể được hình dung bằng những con số. Nhưng đối với người lính năm xưa, đó là hàng nghìn bước chân. Mỗi bước chân là một lần vượt qua mệt mỏi. Mỗi con dốc là một lần phải tự nhắc mình tiếp tục. Đó là hành trình mà con người không chỉ dùng sức lực mà còn phải dùng ý chí.
Trong hành trình ấy, đôi chân của Phan Đình Giót cũng chịu đựng những khó khăn như bao người lính khác. Tư liệu ghi lại rằng chân ông bị nứt nẻ, đau buốt, rướm máu nhưng ông vẫn cố gắng tiếp tục đi.
Điều đáng nói là người chiến sĩ ấy không để những khó khăn của mình trở thành lý do để bỏ cuộc. Ông tiếp tục cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ. Đây chính là một trong những phẩm chất quan trọng làm nên hình ảnh Phan Đình Giót: không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ.
Trong quân đội, sự bền bỉ của một người có ý nghĩa đối với cả tập thể. Một người bỏ cuộc có thể ảnh hưởng đến đồng đội. Một người kiên trì có thể tiếp thêm sức mạnh cho những người bên cạnh. Vì vậy, sự kiên trì của Phan Đình Giót không chỉ là câu chuyện cá nhân.
Những người từng chiến đấu cùng ông còn nhớ đến ông bởi một phẩm chất khác: sự quan tâm tới đồng đội. Báo Quân đội nhân dân ghi lại rằng Phan Đình Giót lo từng giấc ngủ, bát canh cho anh em; khi thấy đồng chí có khuyết điểm, ông nhẹ nhàng phân tích, khuyên nhủ. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy khiến ông được đồng đội gọi là “anh cả”.
“Anh cả” là một cách gọi rất đặc biệt. Nó không phải một quân hàm. Nó cũng không phải một chức vụ. Nó là cách đồng đội dành cho một người mà họ tin tưởng, quý mến và kính trọng.
Vì thế, khi kể về Phan Đình Giót, chúng ta không nên chỉ bắt đầu từ buổi chiều ngày 13 tháng 3. Câu chuyện nên bắt đầu từ những bước chân trên đường hành quân. Bởi chính những bước chân ấy đã đưa người chiến sĩ đến Him Lam.
Có thể hình dung những ngày ấy: phía trước là chiến trường chưa biết sẽ diễn ra thế nào; phía sau là quê hương; bên cạnh là đồng đội. Người lính không biết tương lai sẽ dành cho mình điều gì, nhưng vẫn tiếp tục đi.
Đó là vẻ đẹp của tuổi trẻ trong chiến tranh. Họ không phải những con người không biết sợ hãi hay không biết gian khổ. Họ cũng là những con người bằng xương bằng thịt, có gia đình, có quê hương, có những người thân yêu. Nhưng khi nhiệm vụ đến, họ đặt trách nhiệm với Tổ quốc và tập thể lên hàng đầu.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải hành quân hàng trăm cây số để đi vào một chiến trường. Những thử thách của thời bình khác hoàn toàn. Nhưng bài học về sự kiên trì vẫn còn nguyên giá trị. Một mục tiêu lớn luôn cần rất nhiều bước chân nhỏ. Một thành công lớn luôn được tạo nên bởi những ngày tháng bền bỉ mà người khác có thể không nhìn thấy.
Phan Đình Giót đã đi gần 500km trước khi bước vào trận Him Lam. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, hành trình ấy còn dài hơn rất nhiều. Đó là hành trình từ quê hương Cẩm Quan đến con đường cách mạng, từ một người lính bình dị đến một biểu tượng của lòng yêu nước.
Những bước chân ấy cuối cùng đã dừng lại ở Him Lam. Nhưng câu chuyện của chúng thì không dừng lại. Mỗi thế hệ sau lại tiếp tục kể về người chiến sĩ Hà Tĩnh ấy như một lời nhắc rằng: đường đến những giá trị lớn lao bao giờ cũng bắt đầu bằng việc kiên trì bước tiếp, ngay cả khi con đường phía trước đầy gian khó.



