Bài viết

Trước họng súng, một vì sao đứng thẳng.

Ninh Bình09/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị Võ Thị sáu tên thật là Nguyễn Thị sáu sinh năm 1935 tại quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa , là nữ chiến sĩ được tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Đầu năm 1946 khi thực dân Pháp tái xâm lược nước ta, chị Sáu lúc ấy cũng vừa tròn 13 tuổi. Nhìn thấy những cảnh giết người, cướp của tàn bạo của bọn thực dân Pháp. Trong lòng chị đã dần hình thành một ý chí căm thù mãnh liệt, sâu sắc đối với bọn thực dân Pháp xâm lược. Trước sự đau thương và mất mát của quê hương, đất nước đã thúc đẩy chị Võ Thị Sáu tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp.

Vào năm 14 tuổi chị đã gia nhập đội công an xung phong quận Đất Đỏ nhận nhiệm vụ diệt ác trừ gian . Mặc dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng mà chị Sáu có lối đánh địch rất táo bạo, chị bảo rằng:"Đã không đánh địch thì thôi, đã đánh địch thì phải đánh thẳng vào ngay sào huyệt của bọn chúng, ngay tại nơi bọn chúng gây ra tội ác". Và trong trận tập kích ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng nổi tiếng ác ôn ở Đất Đỏ , thì một điều không may mắn rằng ba quả lựu đạn chị Sáu nhận thì có một quả không nổ, do đó chị rơi vào tay giặc. Bọn chúng ra sức tra tấn chị bằng mọi hình thức tàn bạo, dã man nhất nhưng chị quyết không hé một lời.

Trước tòa đại hình của thực dân Pháp chị đã khẳng định rằng:"Yêu nước chống thực dân là không có tội". Lúc ấy thì tên Chánh án đã rung chuông ngắt lời chị tuyên án tử hình, nhưng lúc bấy giờ dư luận trong đất liền họ phản đối rất mạnh mẽ. Do đó thực dân Pháp không thể thi hành bản án đối với người con gái chưa đến tuổi thành niên. Thực dân Pháp đã đưa chị về giam giữ thêm 2 năm nữa tại Khám Chí Hòa. Trong chuyến tàu ngày 21 tháng 01 năm 1952 Pháp đã đưa người nữ tử tù chính trị đầu tiên và duy nhất Võ Thị Sáu ra Côn Đảo.

Khi ra đến Côn Đảo là ngày 22 tháng 1 năm 1952. Chị Sáu không bị giam giữ ở bất kỳ trại giam nào tại Côn Đảo mà chị chỉ bị giam một đêm tại Sở Cò. 4 giờ sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 Cai ngục đã áp giải chị đi làm các thủ tục thi hành án, khi các thủ tục thi hành án vừa xong thì viên cha cố mới lên tiếng:"Bây giờ con hãy quỳ xuống để cha rửa tội cho con". Chị đã gạt phắt lời cha cố, chị bảo rằng:" Tôi không có tội, nếu cha muốn rửa tội thì cha hãy rửa tội cho những kẻ sắp hành hình tôi đây, bọn chúng mới là những người có tội". Viên cha cố vẫn cố gắng thuyết phục:"thế thì trước lúc chết con có điều gì ân hận không?" , thì chị đã khẳng khái trả lời rằng:"Tôi chỉ ân hận một điều là chưa có thể tiêu diệt hết bọn Thực dân xâm lược và bọn tay sai bán nước". Khi chị được áp giải ra đến pháp trường thì tên Chánh án mới hỏi chị:" Chị có yêu cầu gì trước lúc chết không?" , chị đã bảo rằng:"Tôi chỉ có một yêu cầu là không cần bịt mắt tôi, hãy để đôi mắt tôi được nhìn ngắm đất nước cho đến giây phút cuối cùng, tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người". Thì khi ấy chị đứng thẳng người, ngẩn cao đầu và bắt đầu hát, chị cất tiếng , hát vang bài Tiến Quân ca, chị hát say mê đến nổi không cần nghe tiếng tên Chánh án đọc bản thi hành án cũng như là không cần nghe tiếng tên đội trưởng Lê Dương hô lên nạp đạn. Khi mà tên đội trưởng Lê Dương hét mục tiêu chuẩn bị chị mới ngừng hát, chị đã hét lên:" Đả đảo thực dân Pháp, Việt Nam độc lập muôn năm, Hồ chủ tịch muôn năm". Tiếng hát của chị đã làm cho những tay đao phủ phải chùn tay xuống, 7 tiếng súng chềnh choàng không trúng mục tiêu. Tên đội trưởng Lê Dương không tổ chức loạt bắn thứ hai mà đã tiến đến bên chị rút súng dí vào mang tai chị bóp cò. Chị đã anh dũng hy sinh vào lúc 7 giờ sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952.

Sự hi sinh của chị là lời tố cáo đanh thép đối với sự dã man và âm mưu hèn hạ của chế độ thực dân Pháp lúc bấy giờ. Và cũng thể hiện sự kiên cường , bất khuất của người con gái Việt Nam , đứa con của tổ quốc trước họng súng của kẻ thù xâm lược tàn bạo, sự trung thành tuyệt đối với tổ quốc dù phải chịu sự tra tấn tàn bạo, dã man nhưng vẫn không hé nửa lời. Đó là truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam, tinh thần bất khuất, kiên cường, dũng cảm. Quyết sinh, quyết từ để đất nước được giải phóng, thoát khỏi ách thống trị tàn bạo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn