TRƯỚC KHI NGÃ XUỐNG
Tại pháp trường, cô bị trói đứng giữa đất trống, mặt trời chiếu xiên qua những tán cây gần đó. Các cai ngục chuẩn bị súng. Sáu nhắm mắt một giây, nhớ lại tuổi thơ, mẹ, dân làng, rừng dừa, bếp lửa, từng trận đánh nhỏ, từng thành công trong việc giao liên.
Cô nói với lính Pháp:
“Không cần bịt mắt! Tôi muốn nhìn quê hương lần cuối.”
Tiếng súng vang lên. Sáu ngã xuống, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản, ánh mắt hướng lên trời cao, giống như muốn gửi thông điệp: “Tôi chết nhưng đất nước sẽ sống!”
Tù nhân chứng kiến đều khóc, nhiều người lén đặt hoa rừng trên mộ cô. Cô chưa từng thực sự chết – bởi tinh thần, lòng dũng cảm và tình yêu quê hương đã sống mãi.



