Xưa nay, cán bộ và chiến sĩ ta vẫn có thói quen ăn mặc rất "chỉnh" mỗi khi sắp bước vào một trận đánh, bởi vì bộ đội ta coi chiến đấu như là ngày hội, huống chi đây lại là trận đánh mở màn một chiến dịch lịch sử. Các chiến sĩ đại đội 243, đơn vị chủ công của tiểu đoàn chủ công trong trận này, vừa tắm rửa xong bằng nước ấm, gọn ghẽ trong bộ quần áo màu xanh lá cây còn nếp gấp thì được lệnh tập hợp. Từ phía cửa rừng, chỉnh ủy đại đoàn cùng với các cán bộ trung đoàn tiến đến, đi duyệt qua một lượt toàn đại đội. Nói là đi duyệt, nhưng các đồng chí đã dừng lại rất lâu trước từng tiểu đội, trung đội để hỏi han các chiến sĩ về công tác chuẩn bị chiến đấu.
Chính ủy Mạc Ninh giới thiệu với đoàn cán bộ những nét đặc sắc của đơn vị. Đây là tiểu đội trưởng Nguyễn Hữu Oanh, tiểu đội trưởng tiểu đội dao nhọn của đại đội. Đây là tổ chiến đấu của 3 chàng "vệ trọc" tự đặt tên cho nhau là: Quyết, Chiến, Thắng. Ba chàng đã viết lên vách hầm, ngay dưới ảnh Bác: "Tổ chúng cháu quyết hoàn thành nhiệm vụ. Bộc phá chúng cháu sẽ nổ rất giòn"...
Cuối cùng, đoàn cán bộ dừng lại trước đại đội trưởng Nọa và chính trị viên Chát. Mọi người đều đã rõ hai đồng chí cán bộ này. Đại đội trưởng Nọa đã cống hiến một tay mình cho Tổ quốc. Còn một cánh tay trái, lúc này anh đưa ra ôm ghì lấy lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" mà chính ủy đại đoàn vừa trao. Mắt anh dơm dớm nhưng ánh lên niềm tự hào. Còn chính trị viên Chát, anh cố nông năm xưa, vẫn luôn luôn đi sát từng chiến sĩ trong mọi giờ phút chiến đấu ác liệt...
Lễ trao cờ kết thúc nhanh, gọn và trang nghiêm nhưng đầm ấm. Chính ủy đại đoàn nói với cán bộ, chiến sĩ những lời ngắn gọn, được toàn đại đội đáp lại bằng một khẩu hiệu mạnh mẽ vang dội núi rừng:
- Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Cũng từ sớm tinh mơ, trong căn hầm chỉ huy kiên cố lợp bằng những tấm sắt hình vòng cung đắp đầy những bao tải cát bên trên, Đờ Cát ra lệnh cho toàn thể quân đồn trú: "Tất cả ở trong tư thế tuyệt đối sẵn sàng chiến đấu". Chiều hôm trước (12-3), tên đại úy Nô-en (Noel), trưởng phòng nhì của tập đoàn cứ điểm đã báo cho Đờ Cát biết: "Ngày mai, Việt Minh sẽ tấn công vào Bê-a-tơ-rit" (tức là Him-lam). Đờ Cát khòng lấy làm lạ, ít lâu nay, đêm nào đội tuần tra của hắn cũng chạm trán với các tổ quân báo, các tốp cán bộ của ta đột nhập nghiên cứu ngay sát hàng rào trung tâm đề kháng Him-lam. Liền mấy hôm nay, những trận chiến đấu thực sự đã diễn ra trong khi quân lính của hắn ra lấp các hào giao thông của quân ta từ ba hướng tiến đến.
Đờ Cát vừa mừng vừa lo. Mừng vì hắn sẽ có cơ "lập công". Cấp thiếu tướng đổi với hắn hẳn không chỉ còn là "củ cà-rốt" mà người ta vẫn đem ra nhử hắn từ bấy lâu nay1 (Theo lời vợ Đờ Cát rêu rao). Với tổ chức phòng ngự vững chắc của trung tâm đề kháng Bê-a-tơ-rít, với kế hoạch hỏa lực mạnh mẽ chu đáo của tập đoàn cứ điểm, với số lượng đạn pháo dự trữ chất cao như núi , hắn hy bố tríọng sẽ tiêu diệt được quân ta. Nhưng Đờ Cát vẫn không khỏi lo lắng. Lâu nay hắn vẫn nửa tin nửa ngờ, không biết Việt Minh có trọng pháo thật hay không? Hắn chỉ mới thấy xuất hiện loại "pháo tép" 75. Pi-rốt bảo là sẽ "khóa mõm" ngay pháo binh đối phương, nhưng hắn thấy chính những khẩu "pháo tép" ấy vẫn bắn đúng vào những chiếc máy bay vận tải vừa hạ cánh. Hai chiếc Đa-cô-ta đã bị bắn cháy vào lúc 8 giờ sáng nay, một ở sân bay Mường-thanh, một ở sân bay Hồng-cúm. Đến 11 giờ trưa, một chiếc thứ ba vừa đậu trên sân bay lại bị cối 120 nã đúng.
Làm thế nào đây? Nếu Việt Minh có pháo nặng nữa, liệu Pi-rốt có đối phó nổi không? Để đề phòng mọi trường hợp, Đờ Cát đặt cho mình nhiệm vụ phải theo dõi sát hơn nữa tình hình Bê-a-tơ-rít. Đờ Cát lệnh cho viên quan tư Pê-gô (Pégaux), chỉ huy cụm cứ điểm Bê-a-tơ-rít phải tập trung hỏa lực "bắn nát ngay đội hình của bộ binh Việt Minh" nếu thấy xuất hiện từ bất cứ hướng nào. Đồng thời hắn giục Pê-gô phải xua ngay quân ra lấp trận địa xuất phát xung phong của quân ta. Hắn nói: sẽ cho thêm bộ binh có xe tăng yểm hộ cùng với một xe ủi đất từ Mường-thanh đánh ra, chi viện thêm.
12 giờ trưa, Đờ Cát kiên quyết thực hiện ý định đó và một trận chiến đấu ác liệt giữa ta và địch đã diễn ra.
Một tiểu đội quân ta chiếm giữ đầu hào đã chiến đấu đẩy lùi nhiều đợt xung phong của 1 đại đội và 2 xe tăng địch. Nhưng ỷ vào số đông và hỏa lực pháo binh mạnh mẽ, bọn chúng đã tràn lên chiếm được từng đoạn hào trong hệ thống trận địa xuất phát xung phong của tiểu đoàn 11.
Trước tình hình này, đại đoàn trưởng đã gọi điện trao đổi ý kiến ngay với Bộ chỉ huy đại đoàn pháo binh và báo cáo tin địch đánh ra phá lấp trận địa lên Bộ chỉ huy Mặt trận. Sợ mất trận địa xuất phát xung phong của tiểu đoàn chủ công, nhận thấy nếu dùng 1, 2 đại đội lựu pháo bắn yểm trợ để quân ta giữ vững trận địa thì địch cũng không còn đủ thời gian củng cố công sự, đồng chí đề nghị với Bộ chỉ huy Mặt trận cho một đại đội hoạt động.
Bộ chỉ huy pháo binh cũng nhất trí với đại đoàn trưởng đại đoàn Bến-tre. Nhưng để kết hợp kiểm tra kết quả việc chuẩn bị phần tử bắn của pháo binh, các đồng chí đề nghị Bộ chỉ huy Mặt trận cho bắn ngay vào Him-lam, vì như thế sẽ làm cho bọn địch đang đánh phá trận địa cũng phải hoảng sợ rút về.
Chỉ một lát sau, chuông điện thoại réo vang. Đầu dây bên kia, cục phó cục tác chiến nói bằng một giọng sôi nổi:
- Được! Ý kiến của các đồng chí rất hay. Bộ đồng ý cho một đại đội lựu pháo bắn 20 viên vào thẳng cứ điểm Him-lam.
Đảng ủy đại đoàn pháo binh đã nhanh chóng họp bàn chọn đại đội nào để bắn những phát đầu tiên, mở màn cho chiến dịch lịch sử. Đảng ủy đã nhất trí chọn đại đội 806, đứa con "trọng pháo" đầu lòng của binh chủng thành lập từ trong chiến dịch Hòa-bình (thu đông năm 1952). Từ bấy đến nay, đại đội vẫn làm nòng cốt trong huấn luyện, trong xây dựng mọi mặt của trung đoàn lựu pháo 105. | |
Logged
| Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế |
|
| quansuvn | 
| Tiêu diệt cứ điểm Him Lam« Trả lời #9 vào lúc: 24 Tháng Năm, 2021, 08:00:17 am » | Đại đội trưởng đại đội 806 Trần Kính, khi tiếp được lệnh chuẩn bị bắn, đã không giấu nổi niềm hân hoan. Anh hội ý với chính trị viên Bách, rồi gào lên trong máy nói gọi về trận địa:
- Này, các cậu ơi! Đại đội ta chuẩn bị bắn!... Chuẩn bị... bắn!
Rõ ràng anh không còn đủ bình tĩnh để hạ đạt khẩu lệnh một cách dõng dạc, dứt khoát đúng như điều lệnh chiến đấu pháo binh mà anh thường vẫn huấn luyện cho anh em.
Chính trị viên Bách cũng không bình tĩnh gì hơn. Anh đang truyền về trận địa những khẩu hiệu, giọng lạc hẳn đi trong máy nói:
- Đã chiến thắng Hòa-bình, nhất định chiến thắng Him-lam!
- Đại đội 806 quyết lập công đầu cho binh chủng!
- Các đồng chí bắn cho thật trúng đích!
- v.v.
Sau khi đã chỉ thị cho trận địa phần tử bắb đầu tiên, đại đội trưởng Kính thấy còn lo lo, anh quay lại hỏi trung đội trưởng chỉ huy:
- Liệu phần tử có bảo đảm chính xác không cậu?
- 100% anh ạ! Đã 3 lần đo, 4 lần tính rồi còn gì. À, nhưng vì bộ binh ta ở quá gần mục tiêu, để đề phòng bất trắc, ta nên đề nghị cho bắn thử trước 2 viên và tăng lên vài trăm mét xem sao?
Kính tiếp thu ý kiến đó và báo cáo về trung đoàn. Trung đoàn trưởng Hữu Mỹ đồng ý ngay.
Buông ống máy, đại đội trưởng Trần Kính chỉ thị lại phần tử bắn cho trận địa rồi nâng ống nhòm lên. Hàng chục trái tim trong đài quan sát của đại đội 806 như bị nén lại. Có lẽ lúc này, hàng ngàn trái tim của các chiến sĩ trên tuyến đầu của mặt trận đang hồi hộp chờ kẽt quả những phát đạn lựu pháo đầu tiên.
- Bắn! - Lệnh đại đội trưởng Trần Kính vừa phát ra, tức thì 2 viên đạn đầu tiên vút vào trong không trung. Một trinh sát viên đang gắn mắt mình vào cặp kính sừng bò bỗng reo lên:
- Xa... xa !... Đúng hướng!...
Trung đội trưởng chỉ huy vỗ đánh đét một cái vào đùi và reo lên:
- Tuyệt quá! Thật đo đạc, tính toán... mấy cũng không bằng!
Đại đội trưởng Trần Kính tự mình cũng đã nhìn rõ hai dấu đạn nổ. Anh hô khầu lệnh bắn mới cho các pháo thủ.
Chỉ mấy giây sau, 18 phát đạn của đại đội 806 đã bắn đi. Và Him-lam, tấm cửa thép của tập đoàn cứ điểm Điện-biên-phủ đang run lên bần bật. Cứ điểm 1, với những hầm hố, những đường hào nham nhở đỏ loét dưới nắng gắt của trưa hè bị chìm trong khói đạn. Các chiến sĩ quan sát của đại đội 806 đã ghi được kết quả bắn: 18 phát trúng cả vào cứ điểm 1, trong đó có 7 phát làm sập 7 u súng trong tung thâm.
Đúng như dự đoản của ta, ngay từ lúc thấy đạn ta réo trong không trung, bọn lính chiến của địch đang hùng hùng hổ hổ đánh phá trận địa của ta đã quay đầu bỏ chạy, cả 2 chiếc xe tăng cũng không còn đủ tinh thần cho xe quay đầu mà cứ thế lồng lên, lùi chạy như những con chó bị đập mạnh một gậy vào lưng.
Lợi dụng thời cơ có lợi, các chiến sĩ bảo vệ trận địa của ta xông lên, khôi phục nhanh chóng những đoạn hào còn in rõ những vết giày đinh của địch.
Điện-biên-phủ lại trở lại yên tĩnh. Bên trong các sở chỉ huy, các hầm pháo, bộ binh đang gửi tới các chiến sĩ pháo binh những lời chúc mừng nhiệt liệt nhất về loạt đạn tuyệt đẹp vừa qua. Để đáp lại những lời ngợi khen đó, pháo binh hứa sẽ phát huy thành tích bắn trúng, bắn giỏi vào trận chiến đấu chiều nay.
Nắng đầu hạ ở miền Tây của Tổ quốc vào lúc quá trưa như dát lửa trên ngọn cỏ, rừng cày. Các chiến sĩ ta chỉ ngóng đợi cái giờ mà bầu trời Điện-biên ngả sang màu tím là họ tiến lên san phẳng cái đồn ngay trước mặt.
15 giờ, toàn bộ trung đoàn lựu pháo đã sẵn sàng, 2 đại đội pháo cao xạ chỉ còn chờ lệnh trên cho dỡ ngụy trang. Các chiến sĩ bộ binh trung đoàn Đầm-hà, những người đã từng chiến thắng Phủ-thông, Ba-huyên, Đồn-vàng... đã từ trong khu rừng Quang-tum tiến đến giáp bờ suối. Các chiến sĩ trung đoàn Hòn-gai, những người đã từng làm cho binh đoàn Com-muy-nan thất điên bát đảo năm xưa trên sông Lô cũng đã triển khai đội hình ven rừng sau dãy đồi "ông sư". Trừ một bộ phận hỏa lực của tiểu đoàn đã bí mật vào chiếm lĩnh từ lúc rạng sáng, còn đại bộ phận các đơn vị sơn pháo, cối, ĐKZ lúc này vẫn đang nhấp nhổm, chờ đợi cả ở phía trước đội hình bộ binh. Đúng như kế hoạch, họ chờ hễ lựu pháo của ta bắt đầu giội vào Mường-thanh và Him-lam là họ xốc đòn lên vai, đưa pháo vào những trận địa mà họ đã đổ xương máu chuẩn bị từ mấy đêm trước.
Một loạt đạn súng cối 120 của địch từ đồi Độc-lập bắn về rơi quanh đài quan sát của trung đoàn lựu pháo. Nhưng đó chưa phải là đạn của Pi-rốt bắn để "khóa mõm pháo binh quân Việt" như trước đây hắn đã từng huênh hoang tuyên bố. Từ lúc đại đội 806 nổ súng bắn vào Him-lam đã đúng 2 tiếng mà Pi-rốt vẫn chịu cứng không sao phát hiện nổi pháo ta đã bắn từ đâu1 (Trong suốt cả thời gian chiến dịch sau này, bọn địch đã không thể nào phát hiện nổi các trận địa lựu pháo của ta).
15 giờ 50 phút. Chỉ còn vài giờ nữa là trận pháo kích của ta sẽ bắt đầu. Chính lúc này, Bộ chỉ huy Mặt trận vừa có một quyết định quan trọng. Đại tướng Tổng tư lệnh đã gọi điện thoại cho các đơn vị:
- Vì thời tiết, cho nổ súng sớm trước 1 giờ.
Tiếp đó, Đại tướng nói với đại đoàn phó Đào Văn Trường:
- Trận đầu lịch sử, pháo binh bắn cho trúng đích. Kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ!
Như vậy là chỉ còn 1 giờ nữa là trận pháo kích của ta sẽ bắt đầu, mở màn cho chiến dịch lịch sử. | |
|
|
|
|