Trước pháp trường, một người thanh niên vẫn ngẩng cao đầu
Có những khoảnh khắc trong lịch sử không cần quá nhiều lời kể. Chỉ cần hình dung một người thanh niên đứng trước cái chết nhưng vẫn giữ trọn niềm tin, chúng ta đã có thể cảm nhận được sức mạnh của lý tưởng.
Lý Tự Trọng là một con người như vậy.
Sinh năm 1914 trong một gia đình quê Hà Tĩnh, Lý Tự Trọng lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh mất nước. Khi nhiều người trẻ còn chưa có cơ hội tự quyết định tương lai của mình, ông đã sớm bước vào con đường hoạt động cách mạng.
Năm 1931, Lý Tự Trọng bị bắt sau khi nổ súng bảo vệ người diễn thuyết trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn. Người thanh niên ấy khi đó mới mười bảy tuổi.
Mười bảy tuổi.
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng đủ khiến chúng ta hôm nay phải dừng lại.
Ở tuổi mười bảy, con người thường có rất nhiều dự định. Có người đang chuẩn bị cho những kỳ thi. Có người bắt đầu hình dung nghề nghiệp tương lai. Có người có những ước mơ rất giản dị về gia đình và cuộc sống.
Còn Lý Tự Trọng đã bước vào nhà tù.
Những ngày bị giam cầm chắc chắn là những ngày tháng khắc nghiệt. Nhưng điều đáng nói là càng đứng trước thử thách, phẩm chất của người thanh niên ấy càng được thể hiện rõ.
Trước tòa án thực dân, Lý Tự Trọng không từ bỏ lý tưởng. Ông khẳng định con đường mà mình đã lựa chọn. Câu nói về “con đường của thanh niên” trở thành lời tuyên ngôn về lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, bản án tử hình được thực thi.
Lý Tự Trọng ra đi khi mới mười bảy tuổi.
Nhưng nếu cái chết là sự kết thúc của một đời người, thì đối với Lý Tự Trọng, đó lại là sự bắt đầu của một biểu tượng.
Tên tuổi ông được nhắc đến trong nhiều thế hệ thanh niên. Hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi nhưng kiên định trở thành nguồn cảm hứng cho những người đi sau.
Điều kỳ diệu của lịch sử là ở chỗ: có những người đã mất từ rất lâu nhưng tiếng nói của họ vẫn còn vang vọng.
Tiếng nói của Lý Tự Trọng hôm nay không phải là lời kêu gọi tuổi trẻ tìm đến hiểm nguy. Đó là lời nhắc về trách nhiệm.
Thế hệ trẻ hôm nay không cần phải trải qua những năm tháng chiến tranh như Lý Tự Trọng. Nhưng chúng ta cần hiểu rằng mỗi thời đại đều có những yêu cầu riêng đối với tuổi trẻ.
Nếu thế hệ của ông phải chiến đấu để giành độc lập, thì thế hệ hôm nay phải góp sức xây dựng một đất nước giàu mạnh, văn minh.
Nếu thế hệ trước phải hy sinh để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình bằng những hành động thiết thực.
Nếu Lý Tự Trọng từng đặt lợi ích của dân tộc lên trên bản thân mình, thì người trẻ hôm nay cũng cần biết vượt qua sự ích kỷ, sự thờ ơ và tâm lý ngại khó.
Đó chính là cách lịch sử được tiếp nối.
Một người trẻ không nhất thiết phải làm một việc thật lớn lao mới được gọi là sống có lý tưởng.
Đôi khi, lý tưởng bắt đầu từ việc làm tốt công việc của mình.
Học sinh học tập nghiêm túc.
Đoàn viên sống trách nhiệm.
Người lao động làm việc tận tâm.
Người trẻ biết sẻ chia với cộng đồng.
Những điều tưởng như nhỏ bé ấy, nếu được thực hiện bởi hàng triệu người, sẽ tạo thành sức mạnh lớn lao.
Lý Tự Trọng đã không có cơ hội sống đến tuổi trưởng thành. Ông không có một gia đình riêng, không có một sự nghiệp dài lâu, không có những năm tháng bình yên như chúng ta hôm nay.
Nhưng ông có một điều mà thời gian không thể lấy đi: một lý tưởng sống nhất quán.
Và có lẽ đó chính là điều khiến người thanh niên Hà Tĩnh ấy vẫn sống mãi trong lòng các thế hệ.
Trước pháp trường năm xưa, Lý Tự Trọng đã lựa chọn không cúi đầu trước cường quyền.
Hôm nay, trước những thử thách của cuộc sống, tuổi trẻ Việt Nam cần biết ngẩng cao đầu trước khó khăn, giữ vững niềm tin, sống tử tế và không ngừng cống hiến.
Bởi một đời người dài hay ngắn không quan trọng bằng việc chúng ta đã sống như thế nào.
Lý Tự Trọng đã sống mười bảy năm.
Nhưng mười bảy năm ấy đã trở thành một phần bất tử của lịch sử dân tộc.



