Truông Bồn – Bản hùng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam
Kính thưa Ban Giám khảo, quý đại biểu, quý thầy cô cùng toàn thể các đồng chí!
Có những địa danh chỉ là một cung đường trên bản đồ, nhưng có những địa danh đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và sự hy sinh. Nếu Hà Tĩnh có Ngã ba Đồng Lộc, Quảng Bình có Hang Tám Cô, thì Nghệ An tự hào có Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn – nơi khắc ghi sự hy sinh anh dũng của các thanh niên xung phong trên tuyến lửa chống Mỹ cứu nước.
Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện "Truông Bồn – Bản hùng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam."
Truông Bồn nằm trên tuyến đường chiến lược 15A, thuộc huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, đây là một trong những huyết mạch giao thông quan trọng nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì vậy, đế quốc Mỹ đã liên tục ném bom nhằm cắt đứt tuyến đường này.
Bom rơi ngày đêm, đất đá bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom. Có những ngày, hàng trăm quả bom trút xuống Truông Bồn. Thế nhưng, giữa khói lửa chiến tranh, những đoàn xe vận tải vẫn phải vượt qua để đưa lương thực, vũ khí và lực lượng vào chiến trường.
Để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ, công nhân giao thông và đặc biệt là lực lượng thanh niên xung phong đã ngày đêm bám đường. Họ san lấp hố bom, sửa đường, phá bom nổ chậm và dẫn đường cho từng đoàn xe vượt qua trọng điểm.
Trong số đó có Tiểu đội 2, Đại đội 317, Đội Thanh niên xung phong 65 – những chàng trai, cô gái tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi. Họ mang trong mình bao ước mơ, hoài bão, nhưng đều sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường phục vụ Tổ quốc.
Rạng sáng ngày 31 tháng 10 năm 1968, khi mọi người đang khẩn trương san lấp hố bom để kịp thông đường trước giờ Mỹ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc, máy bay địch bất ngờ quay trở lại oanh tạc.
Một loạt bom trút xuống đúng nơi tiểu đội đang làm nhiệm vụ.
Sau trận bom, 13 cán bộ, chiến sĩ thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh. Chỉ còn một người sống sót.
Họ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chỉ vài giờ nữa là hoàn thành nhiệm vụ để trở về quê hương. Có người đang chuẩn bị xây dựng gia đình. Có người vẫn còn nguyên những ước mơ về tương lai. Nhưng tất cả đã gửi lại tuổi xuân nơi Truông Bồn để con đường chiến lược được thông suốt, để từng đoàn xe tiếp tục tiến về miền Nam.
Sự hy sinh của 13 thanh niên xung phong đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Máu của các anh, các chị đã hòa vào đất đỏ Truông Bồn, viết nên bản hùng ca bất tử về tinh thần "Sống bám cầu, bám đường – chết kiên cường, dũng cảm."
Ngày nay, Truông Bồn đã trở thành Khu di tích lịch sử quốc gia, nơi giáo dục truyền thống cho các thế hệ trẻ. Mỗi năm, hàng vạn người đến đây dâng hương, tưởng niệm và tri ân những người con đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Đứng trước khu tưởng niệm, nhìn những hàng cây xanh mát và con đường rộng mở hôm nay, chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt của các thế hệ đi trước.
Kính thưa quý vị!
Truông Bồn không chỉ kể cho chúng ta nghe câu chuyện của quá khứ, mà còn gửi gắm thông điệp cho hiện tại và tương lai.
Là đoàn viên, thanh niên, chúng ta không còn phải mở đường trong bom đạn, nhưng cần mở đường bằng tri thức, bản lĩnh, sáng tạo và tinh thần cống hiến. Hãy học tập tốt, lao động chăm chỉ, sống có trách nhiệm với gia đình, xã hội và tích cực tham gia các phong trào tình nguyện vì cộng đồng.
Đó chính là cách thiết thực nhất để viết tiếp những trang sử vẻ vang mà các thế hệ cha anh đã gây dựng.
Xin mượn lời kết để khép lại câu chuyện hôm nay:
"Truông Bồn mãi là biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam – dũng cảm, kiên cường và giàu lý tưởng. Ngọn lửa được thắp lên từ sự hy sinh của những thanh niên xung phong năm ấy sẽ mãi soi sáng con đường của các thế hệ hôm nay, để mỗi người trẻ biết sống đẹp hơn, cống hiến nhiều hơn và luôn tự hào về Tổ quốc Việt Nam."
Xin trân trọng cảm ơn!



