Truông Bồn – Đêm Cuối Cùng Của Tiểu Đội 317 (Nghệ An, 1968
Truông Bồn là một đoạn đèo ngắn nhưng hiểm yếu trên tuyến đường 15A. Bom Mỹ đánh xuống đây dày đến mức cây rừng không kịp mọc lại. Đất trơ trụi, đỏ au như máu khô.
Tiểu đội 317 thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ đảm bảo giao thông trong những ngày cuối tháng 10 năm 1968. Họ biết tin Mỹ sắp ngừng ném bom miền Bắc, ai cũng nghĩ: chỉ cần cố thêm vài ngày nữa thôi.
Đêm 30 rạng sáng 31, cả tiểu đội ra đường san lấp hố bom lần cuối. Trời tối, sương dày. Một số người đã chuẩn bị giấy tờ để hôm sau chuyển đơn vị, có người sắp cưới vợ.
5 giờ sáng, khi công việc gần xong, máy bay bất ngờ quay lại. Loạt bom cuối cùng trút xuống Truông Bồn. Tiểu đội không kịp chạy.
Mười ba người hy sinh. Chỉ còn một người sống sót vì được phân công trực ở vị trí khác. Khi quay về, anh đứng lặng trước hiện trường, đất đá ngổn ngang, không còn nhận ra đâu là đường, đâu là người.
Ngày hôm đó, Mỹ chính thức ngừng ném bom miền Bắc.
Sau này, Truông Bồn trở thành địa chỉ đỏ. Nhưng với người sống sót năm ấy, đó là nơi mỗi bước chân đều nặng như mang theo tên của mười ba người bạn không bao giờ già thêm một tuổi.



