TRUÔNG BỒN – KHÚC TRÁNG CA DỞ DANG TRƯỚC BÌNH MINH
Truông Bồn (Nghệ An) là một đoạn đèo dốc hiểm trở trên con đường chiến lược 15A, nơi được mệnh danh là "tọa độ chết" vì đây là nút thắt giao thông bắt buộc để hàng hóa tiến vào miền Nam. Vào rạng sáng ngày 31/10/1968, chỉ còn đúng vài giờ đồng hồ nữa là đến thời điểm Mỹ tuyên bố ngừng ném bom hoàn toàn miền Bắc Việt Nam. Giữa khoảnh khắc hy vọng về hòa bình đang cận kề, Tiểu đội 2 thuộc Đại đội 317 – một "tiểu đội thép" với những thanh niên xung phong ưu tú nhất – nhận lệnh khẩn cấp ra hiện trường san lấp hố bom để thông luồng cho đoàn xe quân sự lớn vượt qua trước lúc trời sáng.
Trong số 13 chiến sĩ hy sinh ngày hôm ấy, mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện riêng đầy xúc động. Có những người đã cầm trên tay quyết định xuất ngũ, có người đã nhận giấy báo nhập học đại học, và đau đớn hơn cả là cặp đôi Cao Ngọc Hòa và Nguyễn Thị Tâm – họ đã định ngày cưới và chỉ chờ sau ca trực cuối cùng này sẽ về quê tổ chức hôn lễ. Thế nhưng, khi những nhát cuốc, nhát xẻng đang hối hả chạy đua với thời gian, một trận oanh tạc tàn khốc của máy bay Mỹ đã dội xuống. Những quả bom nặng nề đã cướp đi sinh mạng của 13 chiến sĩ khi họ chỉ còn cách hòa bình và hạnh phúc cá nhân trong gang tấc.
Sự hy sinh tại Truông Bồn là biểu tượng cho tinh thần tận hiến đến giọt máu cuối cùng. Các anh, các chị đã nằm lại khi bình minh của sự tự do sắp sửa rạng rỡ, để lại những lá thư chưa kịp gửi, những đám cưới không bao giờ được tổ chức. Máu của 13 anh hùng đã hòa vào đất đỏ Truông Bồn, giữ cho mạch máu giao thông không một phút nào bị tắc nghẽn, viết nên một chương bi tráng nhất về lòng trung thành và ý chí quật cường của thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam.


