Cựu Thanh niên xung phong

Truông Bồn - Thời hoa lửa

nữ Tiểu đội trưởng gan dạ, là nhân chứng sống duy nhất của trận mưa bom tàn khốc tại Truông Bồn

Lạng Sơn10/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965 khi vừa tròn 19 tuổi, cô gái có dáng người nhỏ thó, mảnh mai Trần Thị Thông rời quê xã Thọ Thành (huyện Yên Thành cũ) gia nhập vào lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP). Thời điểm ấy, đất nước đang bước vào những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, Đế quốc Mỹ leo thang ném bom phá hoại miền Bắc, cắt nguồn viện trợ cho miền Nam.Ngày đó còn trẻ, còn khỏe nên nghe lời kêu gọi, thanh niên đều hăng hái lên đường gia nhập vào bộ đội, vào TNXP. Ai cũng bừng bừng khí thế quyết tâm, sẵn sàng hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, quyết giành lại độc lập, tự do”, bà Thông nhớ lại.

Những ngày đầu, bà Thông được phân vào Đại đội 317 rồi hành quân lên huyện Tân Kỳ (cũ) làm nhiệm vụ. 2 năm đầu, bà cùng đồng đội đã có mặt ở những điểm nóng nhất của chiến tranh như: cầu Cấm, rú Đụn, Rào Gang… ngày ngày, đêm đêm, những người TNXP lại miệt mài san đường mở lối, giữ vững mạch máu giao thông cho xe ra tiền tuyến.

Cuối năm 1966, Bà Thông được phân về Truông Bồn và làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 2 thuộc Đại đội 317. “Lúc đó Truông Bồn được coi là vị trí quan trọng và cũng là nơi dữ dội, đau thương nhất. Ban ngày, máy bay Mỹ ném bom thì ban đêm, chúng tôi ra mặt đường làm nhiệm vụ. Chẳng ai sợ chết cả”, bà Thông nói và nhớ lại, ngoài san lấp hố bom, đêm đến, tiểu đội của bà Thông còn được giao nhiệm vụ dẫn đường cho xe bộ đội đi qua an toàn. “Hôm thì dựng cọc, rải lá chuối đánh dấu đường. Có hôm thì chúng tôi đứng trên đường làm “cọc sống” trực tiếp hướng dẫn cho xe qua. Khi xe đi qua phải lấy lá rải để xóa vết bánh xe, tránh bị lộ”, bà Thông hồi tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn