Trường ca Bình Trị Thiên: Tình anh em nơi tuyến lửa
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Phạm Thế Long trong thời kỳ hậu chiến.
Trong ký ức của một cựu binh, chiến trường Bình Trị Thiên không chỉ là nơi chứng kiến sự tàn khốc của bom đạn mà còn là mảnh đất ươm mầm cho những tình cảm thiêng liêng nhất. Ở đó, có máu và nước mắt, có nụ cười và những ước mơ tuổi trẻ chưa kịp trọn vẹn đã phải gửi lại nơi đất mẹ bao dung. Những cơn sốt rét rừng hành hạ khiến cơ thể kiệt quệ, nếu không có sự chăm sóc tận tình của đồng chí Bảo, có lẽ tôi đã bỏ mạng nơi thâm sơn cùng cốc. Đêm đêm, chúng tôi tựa lưng vào nhau dưới hầm chữ A, kể cho nhau nghe về ước mơ ngày hòa bình. Người lính cụ Hồ không chỉ có tinh thần thép mà còn có trái tim chan chứa tình yêu thương đồng loại, đồng đội. Có những đêm gác dưới trăng sáng, hình bóng quê nhà với mái tranh nghèo và người vợ tần tảo lại hiện lên rõ nét. Bức ảnh gia đình nhỏ giấu kỹ trong túi áo ngực luôn nhịp đập cùng trái tim người lính. Tình cảm gia đình hòa quyện cùng tình yêu đất nước, thôi thúc chúng tôi chiến đấu để bảo vệ những điều bình dị và thiêng liêng nhất, mong ngày đoàn tụ không xa. Giờ đây mái đầu đã bạc trắng, những đêm trái gió trở trời vết thương cũ lại đau nhức, nhưng trong lòng luôn cảm thấy thanh thản. Vòng tay ấm áp của gia đình và những cuộc điện thoại hỏi thăm của đồng đội cũ là niềm hạnh phúc tuổi xế chiều. Tình lính, tình người mãi là bản hùng ca bất diệt trong trái tim chúng tôi vang vọng mãi.


