Cựu chiến binh

Trường ca Đường 9

Hải Phòng26/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng khói lửa tại Đường 9, khóe mắt tôi lại cay xè. Đó là một thời chúng tôi sống, chiến đấu và yêu thương nhau bằng tất cả những gì trong trẻo nhất. Trách nhiệm với non sông hòa quyện cùng tình yêu gia đình đã tạo nên sức mạnh vô song, giúp những bước chân không bao giờ chùn bước trước kẻ thù. Trong những trận đánh càn khốc liệt, khói bụi mịt mù, tiếng thét gọi nhau vang cả núi rừng. Đồng chí Thắng đã lấy thân mình che mảnh pháo cho tôi, để lại một phần xương máu nơi chiến trường. Nỗi đau ấy khắc sâu vào tâm khảm, biến thành tình đồng đội bất diệt. Chúng tôi gắn kết với nhau không chỉ bằng lý tưởng mà bằng cả sinh mệnh, bằng tình nghĩa anh em ruột thịt. Mỗi lần bưu tá mang thư đến, cả tiểu đội lại xúm lại chia sẻ niềm vui. Dù thư của nhà ai, chúng tôi cũng thấy chung một niềm hạnh phúc. Gia đình nhỏ bé của mỗi cá nhân đã hòa vào đại gia đình của những người lính. Tình cảm hậu phương gửi gắm qua từng trang giấy úa màu đã thắp lên ngọn lửa hy vọng rực sáng giữa đêm đen của đạn bom tàn khốc. Trở về sau cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, mang trên mình những vết thương, nhưng chúng tôi vẫn tự hào vì đã sống trọn vẹn với lý tưởng. Mỗi dịp hội ngộ, ôm nhau khóc cười, chúng tôi lại thấy như mình sống lại tuổi mười tám. Tình đồng đội thiêng liêng cùng tình thương gia đình đã kiến tạo nên giá trị vĩnh cửu của người lính cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn