TRƯƠNG CÔNG MAN – BƯỚC CHÂN KHÔNG LÙI TRƯỚC LỬA ĐẠN
Nguyễn Thị Hiền Thảo
Trong chiến tranh, mỗi người lính đều có một vị trí và một nhiệm vụ riêng. Có người trực tiếp chiến đấu, có người làm công tác hậu cần, có người âm thầm truyền đạt mệnh lệnh giữa những trận địa đầy nguy hiểm. Trương Công Man là một người lính như thế - một chiến sĩ liên lạc đã dành tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ và đồng đội.
Trương Công Man sinh năm 1930, là người dân tộc Mường, quê ở Cẩm Phong, Cẩm Thủy, Thanh Hóa. Năm 1947, khi mới 17 tuổi, ông gia nhập quân đội. Từ đó, những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn liền với chiến trường và những nhiệm vụ liên lạc đầy nguy hiểm.
Công việc của một chiến sĩ liên lạc tưởng như không trực tiếp đối đầu với quân địch, nhưng trong chiến tranh, việc truyền một mệnh lệnh đôi khi phải vượt qua cả một vùng chiến sự. Trương Công Man nhiều lần thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện đặc biệt khó khăn, không chỉ bảo đảm thông tin mà còn hỗ trợ đưa thương binh ra khỏi nơi nguy hiểm.
Trong những trận đánh tại Yên Ninh, Tầm Phương, Thái Ninh, ông nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục công việc. Có trận, ông cùng đồng đội đưa được 15 thương binh về nơi an toàn. Khi đồng đội gặp khó khăn, ông sẵn sàng thay thế vị trí chiến đấu và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ được giao.
Chính sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm ấy khiến ông được Đại tướng Võ Nguyên Giáp biểu dương tại Đại hội các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất năm 1952 với tên gọi đầy ý nghĩa: “Chiến sĩ khoác áo lửa”.
Nhưng cuộc đời người chiến sĩ ấy cuối cùng cũng dừng lại trên chiến trường. Trong trận đánh đồn Tìm, Đông Quan, Thái Bình, Trương Công Man xung phong thực hiện nhiệm vụ trong lúc tình hình đặc biệt ác liệt. Ông bị thương nặng và hy sinh. Trước khi ra đi, ông vẫn động viên đồng đội tiếp tục giữ vững tinh thần và hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1955, Trương Công Man được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cuộc đời Trương Công Man chính là một minh chứng cho tinh thần ấy. Ông đã dành những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất cho quân đội, cho đồng đội và cho đất nước.
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về người chiến sĩ liên lạc năm xưa vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt. Trương Công Man không chỉ được nhớ bởi những lần bị thương hay những phần thưởng được trao tặng, mà bởi tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của một người lính luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân.
“Chiến sĩ khoác áo lửa” đã ngã xuống, nhưng tinh thần không khuất phục của ông vẫn còn được nhắc lại như một phần ký ức đẹp về thế hệ những người lính đã dành tuổi xuân cho Tổ quốc.



