Trương Định - anh hùng vùng đất xứ Gò
Trương Định sinh năm 1820 tại tỉnh Quảng Ngãi. Sau đó, ông cùng gia đình vào vùng Gò Công (nay thuộc tỉnh Tiền Giang) sinh sống, khai khẩn đất hoang và lập nhiều đồn điền. Ông luôn quan tâm giúp đỡ nhân dân, được người dân địa phương yêu mến và tin tưởng.
Năm 1859, khi thực dân Pháp nổ súng đánh chiếm thành Gia Định, Trương Định đã tập hợp nghĩa quân đứng lên chống giặc. Ông chỉ huy nhiều trận đánh, gây cho quân Pháp nhiều tổn thất và trở thành một trong những thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào kháng chiến ở Nam Kỳ.
Năm 1862, sau khi triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất, ra lệnh giải tán nghĩa quân và yêu cầu Trương Định bãi binh, ông không chấp hành. Theo nguyện vọng của nhân dân và nghĩa quân, ông quyết định ở lại tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Nhân dân đã suy tôn ông là "Bình Tây Đại Nguyên Soái", thể hiện lòng tin yêu và quyết tâm cùng ông bảo vệ quê hương.
Từ năm 1862 đến năm 1864, Trương Định tiếp tục chỉ huy nghĩa quân chiến đấu tại Gò Công và các vùng lân cận. Dù gặp nhiều khó khăn về lực lượng và vũ khí, ông vẫn kiên cường chiến đấu, quyết không khuất phục trước quân xâm lược.
Ngày 20 tháng 8 năm 1864, trong một trận chiến tại Gò Công, Trương Định bị quân Pháp bao vây. Không để rơi vào tay giặc, ông đã rút gươm tự sát để giữ trọn khí tiết của người anh hùng dân tộc.



