TRƯƠNG ĐỊNH: BẢN ANH HÙNG CA GIỮA LÒNG ĐẤT GÒ CÔNG
TRƯƠNG ĐỊNH: BẢN ANH HÙNG CA GIỮA LÒNG ĐẤT GÒ CÔNG
Trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc, có những quyết định đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả một thế hệ, biến những người nông dân chân chất thành những chiến sĩ cảm tử. Câu chuyện về "thời hoa lửa" của anh hùng dân tộc Trương Định vào những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ XIX là một minh chứng hùng hồn nhất. Giữa lúc triều đình nhà Nguyễn nhu nhược ký hòa ước nhượng đất, ông đã chọn nghe theo tiếng gọi của nhân dân, ở lại sát cánh cùng đồng bào Gò Công quyết chiến đến cùng, tạo nên một chương sử chói lọi về lòng trung quân ái quốc và tinh thần tự tôn dân tộc.
Xuất thân từ vùng đất Quảng Ngãi, theo cha vào Nam lập nghiệp, Trương Định sớm bộc lộ tài năng thiên bẩm về quân sự và lòng thương dân sâu sắc qua việc chiêu mộ dân nghèo khai khẩn đất hoang, lập đồn điền tại Gia Định. Khi thực dân Pháp nổ súng tấn công Đà Nẵng rồi Gia Định, ông đã không ngần ngại đem đội quân đồn điền của mình ra chiến trường. Dưới sự chỉ huy của ông, những người nông dân "áo vải chân không" đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ trước lối đánh du kích mưu trí và quả cảm. Uy danh của ông vang dội khắp vùng lục tỉnh, trở thành nỗi khiếp nhược của quân xâm lược tại các mặt trận Gia Định, Tân An, Gò Công.
Bi kịch và cũng là đỉnh cao chói lọi trong cuộc đời Trương Định diễn ra vào năm 1862. Khi triều đình Huế ký Hòa ước Nhâm Tuất và xuống chiếu yêu cầu ông bãi binh, đi nhận chức ở An Giang, ông đã đứng trước một lựa chọn vô cùng nghiệt ngã: tuân lệnh vua hay theo ý nguyện nhân dân. Giữa tiếng hò reo "Phản đối hòa nghị" và sự suy tôn của hàng ngàn nghĩa sĩ, ông đã nhận thanh kiếm lệnh từ nhân dân, chấp nhận danh hiệu "Bình Tây Đại Nguyên soái" để tiếp tục cuộc kháng chiến. Đó là khoảnh khắc ông vượt qua tư tưởng trung quân mù quáng để chạm đến lòng yêu nước chân chính. Dù cuối cùng phải hy sinh anh dũng tại Gò Công để bảo vệ khí tiết, nhưng tinh thần của ông đã trở thành ngọn lửa không bao giờ tắt.
Ý nghĩa từ sự hy sinh của Trương Định là bài học lớn về bản lĩnh của người đứng đầu và tinh thần gắn bó máu thịt với nhân dân. Ông đã dạy chúng ta rằng, sức mạnh lớn nhất của dân tộc không nằm ở vũ khí tối tân mà nằm ở sự đoàn kết và lòng tự trọng của mỗi con người. Đối với Đoàn viên thanh niên hôm nay, tấm gương của Bình Tây Đại Nguyên soái nhắc nhở mỗi chúng ta về ý thức trách nhiệm trước vận mệnh đất nước. Trong thời bình, "chiến trường" của thanh niên chính là sự nghiệp học tập, sáng tạo và đấu tranh bảo vệ chủ quyền, lẽ phải, để xứng đáng với mảnh đất thấm đẫm máu xương của tiền nhân.
Trương Định đã nằm xuống, nhưng tên tuổi ông gắn liền với vùng đất Gò Công "địa linh nhân kiệt" sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho tuổi trẻ Việt Nam về một lẽ sống cao đẹp: sống và cống hiến vì nhân dân, vì Tổ quốc thân yêu.



