TRƯƠNG ĐỊNH – BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI
Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định (chữ Hán: 張定; 1820 – 1864), tên thật là Trương Định, Trương Công Định, Trương Trường Định hay Trương Đăng Định[1], là võ quan triều Nguyễn, và là thủ lĩnh chống Pháp giai đoạn 1859 – 1864, trong lịch sử Việt Nam.
TRƯƠNG ĐỊNH – BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI
1. Tiểu sử
Trương Định (1820–1864) là một võ quan triều Nguyễn và là thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào kháng Pháp ở Nam Kỳ giai đoạn 1859–1864. Ông quê ở Quảng Ngãi, sau theo cha vào Nam và lập nghiệp tại vùng Gò Công.
2. Lãnh đạo kháng Pháp
Năm 1859, khi Pháp tấn công Gia Định, Trương Định tham gia chống quân Pháp. Sau khi Đại đồn Chí Hòa thất thủ, ông rút về Gò Công, chiêu mộ lực lượng và tổ chức kháng chiến.
Ông xây dựng căn cứ ở Gò Công, lãnh đạo nghĩa quân hoạt động rộng khắp vùng Gia Định, Định Tường, Biên Hòa và Đồng Tháp Mười. Dưới sự chỉ huy của ông, lực lượng nghĩa quân nhiều lần tấn công và gây khó khăn cho quân Pháp.
3. Không tuân lệnh bãi binh
Năm 1862, triều đình Huế ký hòa ước với Pháp và yêu cầu Trương Định ngừng chiến đấu. Tuy nhiên, ông quyết định ở lại Gò Công tiếp tục kháng chiến vì được nhân dân tin tưởng và ủng hộ.
Ông được nghĩa quân và nhân dân tôn làm “Bình Tây Đại Nguyên soái”, trở thành biểu tượng của tinh thần yêu nước và ý chí chống ngoại xâm.
4. Hy sinh
Ngày 19 tháng 8 năm 1864, quân Pháp bất ngờ tấn công căn cứ của Trương Định. Ông bị trọng thương và hy sinh khi 44 tuổi. Cái chết của ông trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của phong trào kháng Pháp ở Nam Kỳ.


