Trương Định – Bình Tây Đại Nguyên Soái
Câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của Trương Định (1820–1864), vị thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào kháng Pháp ở Nam Kỳ, người được nhân dân suy tôn là “Bình Tây Đại Nguyên Soái”.
TRƯƠNG ĐỊNH – BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI
Trương Định (1820–1864) là một võ quan triều Nguyễn và là một trong những thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào kháng Pháp ở Nam Kỳ vào nửa sau thế kỷ XIX. Ông quê gốc ở Quảng Ngãi, sau theo cha vào Nam và lập nghiệp tại vùng Gò Công. Chính nơi đây đã trở thành quê hương thứ hai và cũng là địa bàn gắn liền với cuộc đời hoạt động chống thực dân Pháp của ông.
Năm 1844, Trương Định theo cha vào Gia Định. Sau đó, ông kết hôn với bà Lê Thị Thưởng, con gái một gia đình giàu có ở vùng Tân Hòa, Gò Công. Năm 1854, ông bỏ tiền chiêu mộ dân nghèo, khai hoang và lập đồn điền ở Gia Thuận. Nhờ có công tổ chức khai khẩn và phát triển vùng đất này, ông được triều Nguyễn giao chức vụ quản lý đồn điền. Từ đó, ông ngày càng gắn bó với nhân dân Gò Công.
Năm 1859, thực dân Pháp tấn công và chiếm thành Gia Định. Trương Định đã đưa lực lượng của mình tham gia chống Pháp, phối hợp với quân triều đình và lập nhiều chiến công. Khi tình hình chiến sự ngày càng căng thẳng, ông trở về Gò Công, tập hợp nhân dân và xây dựng lực lượng nghĩa quân để tiếp tục chống quân xâm lược.
Năm 1861, quân Pháp tiến đánh Gò Công. Trương Định cùng nghĩa quân liên tục tổ chức các cuộc chiến đấu chống Pháp. Sang năm 1862, hoạt động của nghĩa quân ngày càng mạnh. Trương Định liên kết với nhiều lực lượng yêu nước khác, tổ chức đánh địch ở nhiều địa bàn thuộc Nam Kỳ. Những hoạt động này gây cho quân Pháp nhiều khó khăn và làm cho uy tín của Trương Định ngày càng lớn trong nhân dân.
Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất với Pháp, theo đó ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ là Gia Định, Định Tường và Biên Hòa bị nhượng cho Pháp. Triều đình yêu cầu các lực lượng kháng chiến phải ngừng chiến đấu. Trương Định được lệnh rời Gò Công để nhận chức ở An Giang và Hà Tiên.
Tuy nhiên, Trương Định đứng trước một lựa chọn rất khó khăn: tuân theo lệnh triều đình hay ở lại cùng nhân dân tiếp tục chống Pháp. Cuối cùng, ông quyết định ở lại Gò Công. Nhân dân rất cảm phục quyết định ấy và suy tôn ông là “Bình Tây Đại Nguyên Soái”.
Từ năm 1862 đến năm 1864, Trương Định tiếp tục xây dựng căn cứ, tập hợp nghĩa quân và tổ chức nhiều trận đánh chống quân Pháp. Nghĩa quân hoạt động rộng ở khu vực Gò Công và nhiều vùng lân cận. Trước sự phát triển của phong trào, thực dân Pháp nhiều lần tìm cách đàn áp, bao vây và dụ hàng Trương Định nhưng ông vẫn kiên quyết chống lại.
Trương Định không chỉ là một người chỉ huy có tài mà còn là người có tinh thần gắn bó sâu sắc với nhân dân. Ông lựa chọn ở lại Gò Công vì cho rằng trách nhiệm của mình là cùng nhân dân chống lại quân xâm lược. Chính tinh thần ấy đã khiến ông trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí bất khuất của người dân Nam Bộ.
Năm 1864, thực dân Pháp tiếp tục tổ chức cuộc tấn công vào căn cứ của nghĩa quân. Trong trận chiến cuối cùng, Trương Định bị thương nặng. Không muốn rơi vào tay quân địch, ông đã tuẫn tiết vào tháng 8 năm 1864, kết thúc cuộc đời của một người đã dành những năm tháng cuối cùng để chiến đấu vì quê hương và đất nước.
Mặc dù cuộc khởi nghĩa do Trương Định lãnh đạo cuối cùng không giành được thắng lợi, tinh thần chiến đấu của ông đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử dân tộc. Trương Định trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần đặt lợi ích của nhân dân, đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Ngày nay, tên tuổi Trương Định vẫn được nhân dân Gò Công và nhiều địa phương trong cả nước trân trọng tưởng nhớ. Đền thờ, lăng mộ và nhiều con đường, trường học mang tên ông là những cách để các thế hệ sau ghi nhớ công lao của vị anh hùng đã dành trọn tâm huyết cho cuộc đấu tranh chống ngoại xâm.
Câu chuyện về Trương Định giúp thế hệ trẻ hiểu thêm về lịch sử quê hương Gò Công và lịch sử dân tộc Việt Nam. Tấm gương của ông nhắc nhở mỗi người về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, sự dũng cảm và ý chí kiên định trước những thử thách của cuộc sống.

