Trương Định – Bình Tây Đại Nguyên Soái Lắng Nghe Lòng Dân
Vị thủ lĩnh kháng Pháp tại Nam Kỳ thà cãi lệnh triều đình đình hoãn binh chứ quyết không bỏ dân, được nhân dân tôn làm "Bình Tây Đại Nguyên Soái".
Khi quân Pháp đánh chiếm Gia Định và các tỉnh miền Đông Nam Kỳ năm 1859, Trương Định (Trương Công Định) đã đứng ra chiêu mộ nghĩa binh, thành lập căn cứ Tân Hòa (Gò Công) để chống giặc. Bằng lối đánh du kích linh hoạt, dựa vào địa hình đầm lầy và sự hỗ trợ của nhân dân, nghĩa quân Trương Định đã giáng cho quân Pháp những đòn đau đớn tại Cần Giuộc, Tân An, Gò Công.
Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất nhượng 3 tỉnh miền Đông cho Pháp, đồng thời ra lệnh cho Trương Định phải bãi binh và đi nhận chức ở An Giang. Đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã giữa "trung quân" (vâng lệnh vua) và "ái quốc" (theo nguyện vọng nhân dân), Trương Định đã lắng nghe tiếng gọi của lòng dân. Nhân dân và nghĩa binh đã dâng cờ, tôn ông làm Bình Tây Đại Nguyên Soái, tha thiết mời ông ở lại lãnh đạo kháng chiến.
Trương Định quyết định ở lại cùng nhân dân tiếp tục cuộc chiến chống Pháp. Căn cứ Gò Công dưới sự chỉ huy của ông trở thành nỗi khiếp đảm của quân xâm lược. Năm 1864, do sự phản bội của kẻ gian, căn cứ của ông bị bao vây bất ngờ. Trong trận chiến oanh liệt cuối cùng, khi bị thương nặng, Trương Định đã rút gươm tự sát để không rơi vào tay giặc. Quyết định đặt lợi ích của nhân dân lên trên lệnh vua đã đưa Trương Định trở thành một tượng đài bất tử về tinh thần thương dân, yêu nước.


