Trương Định – "Bình Tây Đại Nguyên Soái" Nam Bộ
Vũ Thị Bích Việt
Trương Định (1820 – 1864) quê ở Quảng Ngãi, sau vào Tân An (Long An) lập nghiệp. Ông là thủ lĩnh kiệt xuất của phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Kỳ giai đoạn đầu.
Năm 1859, khi quân Pháp tấn công Gia Định, Trương Định đã tự chiêu mộ nghĩa binh đứng lên đánh giặc. Ông xây dựng căn cứ Tân Hòa (Gò Công) thành pháo đài chống Pháp, thực hiện chiến thuật chiến tranh nhân dân, đắp đập, gài chông, phục kích tiêu diệt nhiều đồn bốt địch.
Khi triều đình nhà Nguyễn ký Hiệp ước Nhâm Tuất (1862) nhượng 3 tỉnh miền Đông cho Pháp và lệnh cho ông phải giải tán nghĩa quân, Trương Định đã đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã. Nhân dân và nghĩa quân đã suy tôn ông làm "Bình Tây Đại Nguyên Soái". Ông quyết định ở lại cùng nhân dân chiến đấu: "Triều đình giỗ nước, nhân dân không giỗ".
Năm 1864, bị tên phản bội Huỳnh Công Tấn dẫn đường cho Pháp phục kích, Trương Định bị thương nặng. Để không rơi vào tay giặc, ông đã rút gươm tự sát, giữ trọn khí tiết của người anh hùng Nam Bộ.



