TRƯƠNG ĐỊNH – KHÔNG TUÂN LỆNH VUA
Sau Hiệp ước Nhâm Tuất (1862), triều đình ra lệnh cho Trương Định giải tán nghĩa quân.
Một người lính hỏi:
“Chúng ta phải rút sao?”
Trương Định im lặng, rồi nói:
“Vua bảo ta lui… nhưng dân không cho ta lui.”
Mọi người sững lại.
Ông tiếp:
“Ta thà chịu tội với vua… chứ không thể bỏ dân.”
Nghĩa quân hô vang:
“Ở lại đánh giặc!”
Ông được nhân dân gọi là:
“Bình Tây Đại nguyên soái”
Một cụ già nói:
“Ông ấy… vì dân mà chống lại cả triều đình.”



