TRƯƠNG ĐỊNH – NGỌN CỜ BẤT KHUẤT GIỮA ĐẤT GÒ CÔNG
Năm 1859, khi thực dân Pháp đánh chiếm Nam Kỳ, Trương Định đã lãnh đạo nghĩa quân chiến đấu quyết liệt. Dù triều đình ra lệnh bãi binh, ông vẫn quyết tâm ở lại cùng nhân dân tiếp tục kháng chiến vì ông tin rằng đất nước chưa thể yên khi giặc còn giày xéo quê hương.
TRƯƠNG ĐỊNH – NGỌN CỜ BẤT KHUẤT GIỮA ĐẤT GÒ CÔNG
Mỗi lần về vùng đất Gò Công, tôi luôn cảm nhận nơi đây không chỉ nổi tiếng với những vườn cây trĩu quả mà còn là quê hương của Trương Định – vị anh hùng dân tộc đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.
Năm 1859, khi thực dân Pháp đánh chiếm Nam Kỳ, Trương Định đã lãnh đạo nghĩa quân chiến đấu quyết liệt. Dù triều đình ra lệnh bãi binh, ông vẫn quyết tâm ở lại cùng nhân dân tiếp tục kháng chiến vì ông tin rằng đất nước chưa thể yên khi giặc còn giày xéo quê hương.
Dưới sự lãnh đạo của ông, nghĩa quân liên tục tổ chức nhiều trận đánh khiến quân Pháp nhiều phen lo sợ. Người dân hết lòng che chở, tiếp tế và cùng ông xây dựng căn cứ kháng chiến.
Sau nhiều năm chiến đấu, Trương Định bị thương nặng. Không để rơi vào tay giặc, ông đã anh dũng hy sinh, giữ trọn khí tiết của một vị tướng yêu nước.
Ngày nay, tên tuổi Trương Định luôn được nhắc đến như biểu tượng của tinh thần "vì dân, vì nước". Những di tích, trường học và con đường mang tên ông góp phần giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.
Là giáo viên, tôi mong học sinh hiểu rằng lòng yêu nước hôm nay được thể hiện bằng việc học tập tốt, rèn luyện đạo đức và góp sức xây dựng quê hương.
Tinh thần bất khuất của Trương Định sẽ mãi là niềm tự hào của nhân dân Tiền Giang./.



