TRƯƠNG ĐỊNH – NGƯỜI ANH HÙNG CHỐNG PHÁP Ở NAM BỘ
Trương Định là một thủ lĩnh nghĩa quân tiêu biểu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Bộ vào nửa sau thế kỷ XIX. Ông được nhân dân tôn kính và suy tôn là Bình Tây Đại Nguyên Soái.
Trương Định sinh khoảng năm 1820 tại Quảng Ngãi. Sau khi trưởng thành, ông vào Nam sinh sống và tham gia khai phá vùng đất Gò Công.
Khi thực dân Pháp bắt đầu xâm lược Nam Kỳ, Trương Định tập hợp lực lượng và đứng lên chống lại quân xâm lược.
Năm 1859, quân Pháp đánh chiếm Gia Định. Trương Định cùng nghĩa quân tham gia chiến đấu và nhanh chóng trở thành một thủ lĩnh có uy tín.
Sau Hiệp ước Nhâm Tuất năm 1862, triều đình nhà Nguyễn yêu cầu các lực lượng kháng chiến ngừng chiến đấu và Trương Định phải nhận chức lãnh binh ở An Giang.
Tuy nhiên, Trương Định lựa chọn ở lại cùng nhân dân tiếp tục chống Pháp.
Ông được nghĩa quân và nhân dân suy tôn là Bình Tây Đại Nguyên Soái.
Trương Định xây dựng căn cứ tại vùng Gò Công và tổ chức nhiều cuộc tập kích vào quân Pháp. Nghĩa quân tận dụng địa hình sông rạch và sự ủng hộ của người dân để duy trì hoạt động.
Quân Pháp nhiều lần tổ chức truy quét nhưng gặp nhiều khó khăn trước cách đánh linh hoạt của nghĩa quân.
Năm 1864, căn cứ của Trương Định bị bao vây. Trong trận chiến cuối cùng, ông bị thương nặng.
Không muốn rơi vào tay quân Pháp, Trương Định đã tự sát ngày 20 tháng 8 năm 1864.
Ông hy sinh khi khoảng 44 tuổi.
Sau khi ông mất, phong trào chống Pháp ở Gò Công tiếp tục trong một thời gian dưới sự lãnh đạo của các nghĩa quân khác.
Trương Định trở thành biểu tượng của tinh thần trung thành với nhân dân và ý chí chống ngoại xâm của người dân Nam Bộ.
Trương Định là một trong những thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào chống Pháp ở Nam Bộ thế kỷ XIX. Việc ông lựa chọn ở lại chiến đấu cùng nhân dân dù triều đình đã yêu cầu ngừng chống Pháp thể hiện tinh thần kiên quyết và ý thức trách nhiệm với quê hương.



