Trương Định – Người anh hùng dám trái lệnh vua để giữ trọn lòng dân
ĐẠI HỌC HẢI DƯƠNG
Trương Định – Người anh hùng dám trái lệnh vua để giữ trọn lòng dân
Giữa buổi đầu đầy đau thương của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Kỳ, khi đất nước đứng trước cảnh ngoại bang xâm lược, đã xuất hiện một người lãnh đạo dám đặt vận mệnh của quê hương và nhân dân lên trên tất cả. Đó là Trương Định – Bình Tây Đại Nguyên soái, người đã đi vào lịch sử bằng một sự lựa chọn đầy khí phách: không bỏ dân, không bỏ cuộc chiến đấu, dù phải đối mặt với mệnh lệnh của triều đình và sức mạnh vượt trội của quân Pháp.
Trương Định sinh năm 1820 tại Quảng Ngãi. Khi trưởng thành, ông vào Nam sinh sống, khai hoang, lập đồn điền và chiêu mộ những người dân nghèo cùng xây dựng cuộc sống. Chính những năm tháng gần gũi với nhân dân đã giúp ông tạo dựng được uy tín lớn. Ông không chỉ là một người có tài tổ chức mà còn là người hiểu cuộc sống, nỗi nhọc nhằn và khát vọng bình yên của người dân.
Nhưng rồi biến cố lớn ập đến.
Năm 1859, quân Pháp đánh chiếm Gia Định, từng bước mở rộng cuộc xâm lược Nam Kỳ. Trước cảnh quê hương bị giày xéo, Trương Định không lựa chọn đứng ngoài. Ông tập hợp nghĩa quân, dựng căn cứ, tổ chức lực lượng và trực tiếp lãnh đạo nhân dân chiến đấu.
Trong tay nghĩa quân khi ấy không có những vũ khí hiện đại như quân Pháp. Họ phải dựa vào lòng dũng cảm, sự am hiểu địa hình và đặc biệt là sự che chở, giúp sức của nhân dân. Trương Định biết rằng muốn chống lại một đối thủ mạnh hơn nhiều lần, nghĩa quân phải dựa vào dân. Vì thế, ở nơi nào ông đặt chân đến, nơi đó có những người dân sẵn sàng góp sức, cung cấp lương thực, dẫn đường và che giấu nghĩa quân.
Dưới sự chỉ huy của Trương Định, phong trào kháng chiến ở Gò Công và vùng lân cận ngày càng phát triển. Những cuộc tập kích bất ngờ, những trận đánh dựa vào địa hình sông nước và sự phối hợp của nhân dân khiến quân Pháp nhiều lần gặp khó khăn.
Tên tuổi Trương Định vì thế ngày càng trở nên quen thuộc với người dân Nam Kỳ.
Nhưng đến năm 1862, một biến cố đặt ông trước một lựa chọn vô cùng nghiệt ngã.
Triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất với Pháp và yêu cầu các lực lượng kháng chiến ở Nam Kỳ ngừng chiến đấu. Với Trương Định, đây không đơn thuần là một mệnh lệnh quân sự. Đó là cuộc giằng co giữa mệnh lệnh của triều đình và nguyện vọng của nhân dân.
Nếu tuân lệnh, ông có thể lui binh.
Nhưng nếu lui binh, những người dân đã theo ông chiến đấu sẽ ra sao?
Nhân dân không muốn ông rời bỏ cuộc chiến. Nghĩa quân cũng không muốn buông vũ khí. Chính trong hoàn cảnh ấy, Trương Định đã đưa ra quyết định làm nên dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời ông: ở lại cùng nhân dân tiếp tục kháng chiến.
Ông được nghĩa quân và nhân dân suy tôn là “Bình Tây Đại Nguyên soái”.
Từ đó, Trương Định trở thành biểu tượng của một người lãnh đạo đặt lòng dân lên trên sự an toàn của bản thân. Ông tiếp tục xây dựng căn cứ, củng cố lực lượng, tổ chức những trận đánh chống quân Pháp. Dù bị bao vây, truy quét và thiếu thốn đủ bề, nghĩa quân vẫn kiên cường chiến đấu.
Quân Pháp ngày càng tăng cường lực lượng. Những cuộc truy kích diễn ra liên tiếp. Nghĩa quân của Trương Định phải chiến đấu trong điều kiện ngày càng khắc nghiệt. Nhưng ông vẫn không khuất phục.
Đến tháng 8 năm 1864, trong một cuộc truy kích của quân Pháp tại vùng Gò Công, Trương Định bị thương nặng. Trước tình thế không thể tiếp tục chiến đấu và không muốn rơi vào tay quân địch, ông đã tuẫn tiết.
Ngày 20 tháng 8 năm 1864, Trương Định hy sinh, khi mới khoảng 44 tuổi.
Một con người đã ngã xuống, nhưng tinh thần của ông không chết.
Sau khi Trương Định hy sinh, phong trào kháng chiến ở Nam Kỳ vẫn tiếp tục dưới sự lãnh đạo của nhiều thủ lĩnh khác. Tên tuổi Trương Định dần trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí chống ngoại xâm.
Điều khiến người đời nhớ đến Trương Định không chỉ là những trận đánh ông đã chỉ huy, mà còn là sự lựa chọn của ông trong thời khắc lịch sử đầy khó khăn.
Ông đã đứng trước hai con đường: một bên là mệnh lệnh của triều đình, một bên là tiếng gọi của nhân dân. Và ông đã chọn ở lại.
Đó là một lựa chọn phải trả bằng cả cuộc đời.
Trương Định không có một đội quân hùng mạnh. Ông cũng không sở hữu những vũ khí hiện đại. Thứ giúp ông đứng vững trong những năm tháng chiến đấu là lòng yêu nước, ý chí bất khuất và sự tin tưởng của nhân dân.
Bởi vậy, mỗi khi nhắc đến Trương Định, người ta không chỉ nhớ đến một vị thủ lĩnh nghĩa quân, mà còn nhớ đến một con người đã sống và chiến đấu với một niềm tin giản dị nhưng mạnh mẽ: đã đứng lên vì dân thì không thể bỏ dân giữa lúc quê hương lâm nguy.
Trương Định – Bình Tây Đại Nguyên soái – đã hy sinh từ hơn một thế kỷ trước, nhưng câu chuyện về ông vẫn còn nguyên giá trị. Đó là câu chuyện về lòng yêu nước, về khí phách của người Việt Nam và về một con người dám lựa chọn con đường khó khăn nhất để giữ trọn niềm tin của nhân dân.
Ông ngã xuống ở tuổi 44, nhưng tên tuổi Trương Định vẫn sống mãi trong lịch sử dân tộc – như một biểu tượng của người anh hùng đã chọn đứng về phía nhân dân và quyết không khuất phục trước quân xâm lược.



