TRƯƠNG ĐỊNH – NGƯỜI GIỮ TRỌN NGHĨA NƯỚC TÌNH DÂN
TRƯƠNG ĐỊNH – NGƯỜI GIỮ TRỌN NGHĨA NƯỚC TÌNH DÂN
Có những con người đứng trước một sự lựa chọn rất khó khăn: nghe theo mệnh lệnh hay làm theo tiếng gọi của nhân dân. Trương Định là một trong những nhân vật lịch sử đã lựa chọn con đường mà ông cho là đúng đắn – ở lại cùng nhân dân chống giặc.
Trương Định sinh năm 1820, quê ở Quảng Ngãi. Sau khi vào Nam, ông chiêu mộ dân nghèo khai phá đất đai, lập đồn điền và được triều đình nhà Nguyễn phong chức.
Năm 1859, thực dân Pháp đánh chiếm Gia Định. Trương Định nhanh chóng đứng lên tổ chức lực lượng chống Pháp.
Nghĩa quân của ông hoạt động mạnh ở vùng Gò Công. Với sự ủng hộ của nhân dân, lực lượng của Trương Định ngày càng phát triển.
Điều đặc biệt trong cuộc đời ông xảy ra sau Hòa ước Nhâm Tuất năm 1862.
Theo hòa ước, triều đình nhà Nguyễn yêu cầu các lực lượng chống Pháp phải ngừng chiến đấu. Trương Định được yêu cầu rời khỏi Gò Công và nhận chức vụ mới ở nơi khác.
Đây là một lựa chọn vô cùng khó khăn.
Một bên là mệnh lệnh của triều đình.
Một bên là nhân dân đã tin tưởng và đặt hy vọng vào ông.
Cuối cùng, Trương Định quyết định ở lại.
Ông nói rằng mình không thể bỏ dân chúng trong lúc họ đang cần mình.
Nhân dân suy tôn ông là “Bình Tây Đại Nguyên Soái”.
Từ đó, Trương Định tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân chống Pháp ở Gò Công.
Nghĩa quân nhiều lần gây cho quân Pháp những tổn thất đáng kể. Tuy nhiên, do lực lượng và vũ khí chênh lệch, cuộc chiến ngày càng trở nên khó khăn.
Năm 1864, căn cứ của nghĩa quân bị bao vây. Trong một trận chiến, Trương Định bị thương nặng. Không muốn rơi vào tay quân địch, ông đã tự sát.
Trương Định ra đi nhưng hình ảnh của ông vẫn được nhân dân ghi nhớ.
Điều khiến tôi xúc động nhất khi tìm hiểu về ông không chỉ là những trận đánh mà chính là sự lựa chọn của ông.
Ông đã lựa chọn ở lại với nhân dân.
Trong hoàn cảnh đất nước bị xâm lược, ông không đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích của quê hương.
Ngày nay, chúng ta không còn phải đối mặt với những lựa chọn sinh tử như Trương Định. Nhưng tinh thần trách nhiệm mà ông để lại vẫn rất đáng quý.
Mỗi người trẻ cần biết chịu trách nhiệm với việc mình làm, biết bảo vệ điều đúng đắn và không dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn.
Trương Định đã sống cách chúng ta hơn một thế kỷ, nhưng câu chuyện về ông vẫn nhắc nhở rằng một con người có thể mất đi, nhưng lý tưởng và tinh thần trách nhiệm mà họ để lại có thể sống mãi.
Ông xứng đáng được nhớ đến không chỉ với danh hiệu “Bình Tây Đại Nguyên Soái”, mà còn là một người đã lựa chọn đứng về phía nhân dân trong thời khắc khó khăn nhất.



