Trương Định – người không chịu rời bỏ nghĩa quân
Trương Định sinh năm 1820 tại Quảng Ngãi, sau này vào Nam sinh sống và trở thành một võ quan dưới triều Nguyễn. Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Trương Định tổ chức lực lượng chống Pháp tại Gò Công. Sau Hiệp ước Nhâm Tuất năm 1862, triều đình nhà Nguyễn chủ trương yêu cầu các lực lượng kháng chiến ở Nam Kỳ giải tán và Trương Định phải rời khỏi Gò Công.
Trương Định – người không chịu rời bỏ nghĩa quân
Trương Định sinh năm 1820 tại Quảng Ngãi, sau này vào Nam sinh sống và trở thành một võ quan dưới triều Nguyễn.
Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Trương Định tổ chức lực lượng chống Pháp tại Gò Công.
Sau Hiệp ước Nhâm Tuất năm 1862, triều đình nhà Nguyễn chủ trương yêu cầu các lực lượng kháng chiến ở Nam Kỳ giải tán và Trương Định phải rời khỏi Gò Công.
Nhưng nhân dân không muốn ông rời đi.
Nghĩa quân và nhân dân suy tôn ông là “Bình Tây Đại Nguyên soái”.
Trương Định quyết định ở lại.
Đây là một lựa chọn có ý nghĩa rất lớn.
Bởi ông đã đặt trách nhiệm với nhân dân và quê hương lên trên mệnh lệnh của triều đình.
Từ căn cứ ở Gò Công, nghĩa quân tiếp tục chiến đấu.
Quân Pháp nhiều lần tổ chức truy quét nhưng gặp sự chống trả quyết liệt.
Cuối cùng, Trương Định bị thương nặng trong một trận chiến.
Ngày 20-8-1864, ông tuẫn tiết.
Trương Định hy sinh khi mới khoảng 44 tuổi.
Cuộc đời ông chỉ kéo dài vài thập kỷ nhưng đã để lại một dấu ấn sâu đậm trong lịch sử chống ngoại xâm của Nam Bộ.
Điều khiến người đời nhớ đến Trương Định không chỉ là những trận đánh.
Đó còn là quyết định “ở lại”.
Khi được yêu cầu rời bỏ cuộc chiến, ông đã chọn ở lại với nhân dân.
Có những thời khắc trong lịch sử, một chữ “ở lại” có thể nói lên cả một đời người. Trương Định đã chọn ở lại với quê hương và nhân dân mình.



