Trương Định – Người không chịu rời bỏ nhân dân
Trương Định – Người không chịu rời bỏ nhân dân
Trương Định sinh năm 1820 tại Quảng Ngãi. Sau khi trưởng thành, ông vào Nam sinh sống và trở thành một võ quan dưới triều Nguyễn.
Năm 1859, thực dân Pháp tấn công Gia Định. Trương Định cùng nghĩa quân đứng lên chống lại quân xâm lược. Ông được nhân dân tin tưởng và gọi bằng cái tên thân mật “Bình Tây Đại nguyên soái”.
Sau Hòa ước Nhâm Tuất năm 1862, triều đình nhà Nguyễn yêu cầu Trương Định bãi binh, nhận chức và rút quân khỏi vùng Gò Công. Tuy nhiên, nhân dân và nghĩa quân không muốn ông rời bỏ cuộc chiến đấu.
Đứng trước lựa chọn khó khăn giữa mệnh lệnh của triều đình và nguyện vọng của nhân dân, Trương Định đã quyết định ở lại lãnh đạo nghĩa quân.
Ông tuyên bố không nhận chức mà tiếp tục cùng nhân dân chống Pháp. Quyết định ấy thể hiện tinh thần trách nhiệm và sự gắn bó sâu sắc với nhân dân.
Dưới sự lãnh đạo của Trương Định, nghĩa quân tiếp tục tổ chức nhiều trận đánh gây cho quân Pháp nhiều tổn thất. Tuy lực lượng chênh lệch rất lớn, ông vẫn không khuất phục.
Năm 1864, trong một trận chiến tại Gò Công, Trương Định bị thương nặng. Không muốn rơi vào tay giặc, ông đã tự kết liễu đời mình.
Cuộc đời Trương Định là câu chuyện về một người đứng về phía nhân dân trong thời khắc khó khăn. Ông hiểu rằng sức mạnh của cuộc kháng chiến bắt nguồn từ lòng dân.
Tấm gương Trương Định để lại bài học sâu sắc về trách nhiệm, lòng trung thành và tinh thần gần dân. Đối với cán bộ, đảng viên hôm nay, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị: phải biết lắng nghe nhân dân, tôn trọng nhân dân và đặt lợi ích chính đáng của nhân dân lên hàng đầu.



