Trương Định và danh xưng Bình Tây Đại nguyên soái
Trương Định (Trương Công Định) sinh ra tại Quảng Ngãi, sau theo cha vào Nam Kỳ lập nghiệp và làm Quản cơ chiêu mộ dân khai hoang lập đồn điền tại Gò Công (Tiền Giang). Khi thực dân Pháp nổ súng đánh chiếm Gia Định và các tỉnh Nam Kỳ, ông lập tức đứng lên chiêu mộ nghĩa quân chống giặc.
Dưới sự lãnh đạo của Trương Định, căn cứ Gò Công trở thành trung tâm kháng Pháp mạnh mẽ nhất Nam Bộ thời bấy giờ. Nghĩa quân liên tục mở các trận phục kích, chặn đánh tàu chiến và tiêu diệt nhiều sinh lực địch trên sông Rạch Gầm, Cần Giờ, Tân An. Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hiệp ước Nhâm Tuất nhượng ba tỉnh miền Đông cho Pháp và ra lệnh cho Trương Định phải giải tán nghĩa quân để đi nhận chức ở An Giang. Đứng trước sự lựa chọn sinh tử, Trương Định đã lắng nghe tiếng gọi của nhân dân: người dân Gò Công bái ông làm "Bình Tây Đại nguyên soái" và xin ông ở lại chỉ huy. Ông quyết định gạt bỏ lệnh triều đình, ở lại sát cánh cùng nhân dân chống Pháp cho đến khi hy sinh anh dũng vào năm 1864, giữ trọn tấm lòng trung nghĩa.



