Bài viết

Trưởng đoàn Nguyễn Thị Bình ký Hiệp định Paris ngày 27-1-1973.

Phú Thọ16/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến - sưu tầm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần 6 năm hoạt động đối ngoại cho Mặt trận, dù đã tích lũy được một số kiến thức ngoại giao và kinh nghiệm đấu tranh chính trị nhưng bà Nguyễn Thị Bình không nghĩ mình lại may mắn được chọn lựa cho nhiệm vụ khó khăn, nặng nề và quan trọng là tham gia cuộc đàm phán lịch sử ở Paris nhằm chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam. Khi rời Hà Nội lên đường vào cuối tháng 10-1968, bà không ngờ nó sẽ kéo dài đến tận ngày 27-1-1973. Bà nói: “Tiến trình hội nghị và những sự kiện cụ thể đã có trong lịch sử, tôi không nhắc lại mà sẽ kể chuyện bên lề đáng nhớ, cũng là dấu mốc quan trọng của hội nghị, chuyển từ 2 bên sang 4 bên. Đó là đấu tranh về “cái bàn”. Đây là chủ đề tranh luận gay gắt vì hình thù và cách phân chia chỗ ngồi ở bàn chính là xác nhận tính chất pháp nhân của các bên đàm phán. Từ tháng 5 đến tháng 10-1968, cuộc bàn cãi giữa đồng chí Xuân Thủy-Trưởng đoàn Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa và Harriman-Đại sứ Mỹ đã rất gay gắt về vấn đề vai trò của đoàn Mặt trận. Phía ta nêu rõ, Mặt trận là đại diện cho nhân dân miền Nam đang trực tiếp chống Mỹ nên đương nhiên phải là một bên đàm phán. Mỹ thì cho rằng, đoàn Mặt trận là người của miền Bắc, là cộng sản muốn lật đổ “Quốc gia” ở miền Nam. Ta nói rằng, chính quyền Sài Gòn là do Mỹ dựng lên, là tay sai của Mỹ. Cuộc đấu tranh 4 bên hay 2 bên có ý nghĩa chính trị rất quan trọng. Chúng ta yêu cầu một cái bàn vuông cho 4 bên cùng đàm phán hoặc một cái bàn tròn chia 4. Mỹ đòi một cái bàn chữ nhật có hai bên hoặc một cái bàn tròn chia đôi.

Sau cùng đi đến thống nhất sẽ là một cái bàn tròn to, đường kính 8m, cắt đôi, trải khăn bàn màu xanh, mỗi bên có một vạch phân chia nằm bên ngoài. Như vậy ai hiểu là 2 bên hay 4 bên cũng được. Phía Mỹ và chính quyền Sài Gòn ngồi sát nhau như một bên. Còn phía ta, đoàn Mặt trận và đoàn Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa thành hai đoàn riêng biệt. Đối với dư luận, cách ngồi của Mỹ và chính quyền Sài Gòn là không có lợi cho họ, có thể thấy rõ chính quyền Sài Gòn là tay sai của Mỹ. Việc có đoàn Việt Nam Dân chủ cộng hòa và Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam là điều đặc biệt, hầu như chưa từng có trong lịch sử ngoại giao quốc tế. Tôi nghĩ cũng cần nói rõ điều này. Đây là sự hiện diện của hai thực thể, đại diện cho một cuộc chiến đấu, dưới một sự lãnh đạo thống nhất của Đảng. Về mặt chính trị, ngoại giao, chúng ta đã thiết lập thế trận “tuy hai mà một, tuy một mà hai”. Hai phái đoàn trên hai góc độ khác nhau phát huy sức mạnh của mình, tạo thế cho mặt trận đối ngoại trở nên rộng lớn và sống động. Chúng tôi cùng góp sức vào thắng lợi chung của cuộc chiến đấu chống Mỹ xâm lược, giành độc lập và thống nhất cho Tổ quốc”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn