Cựu chiến binh

Trường Mầm non Trung Hạ

Màu áo lính thời trai tráng

Thanh Hóa06/04/2026Trường Mầm non Trung Tiến (Trường Mầm non Trung Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lò Văn Tem sinh ngày 17/4/1965, ông được sinh ra ở một bản làng miền núi yên bình. Cuộc sống khi ấy tuy còn nghèo khổ nhưng ấm áp tình người, ngày ngày ông lên nương, xuống suối, sống giản dị bên gia đình. Thế nhưng, khi đất nước cần, ông đã gác lại tất cả để khoác lên mình màu áo lính.

Ông nhớ lại lúc đó ông cảm thấy rất tự hào vì được khoác lên mình màu áo lính, được góp một phần sức trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Đó là ước mơ và cũng là trách nhiệm thiêng liêng của một người thanh niên lúc bấy giờ. Nhưng thật ra lúc đó ông cũng có chút lo lắng trước những điều chưa biết phía trước, ông nói tôi có lo chứ: “Lo môi trường quân đội nghiêm khắc, những ngày huấn luyện gian khổ và cả những thử thách trong chiến đấu. Nhưng tất cả những cảm xúc ấy nhanh chóng được thay thế bằng ý chí quyết tâm”. Tôi tự nhủ với bản thân: “Dù khó khăn đến đâu cũng phải cố gắng, phải rèn luyện thật tốt để không phụ lòng gia đình và Tổ quốc.”

Ngày 6 tháng 3 năm 1983, ông chính thức nhập ngũ. Đó là một ngày mà ông không bao giờ quên, ngày ông khoác lên mình bộ quân phục, mang theo niềm tự hào và cả những lưu luyến khi chia tay gia đình, bản làng. Ông kể lại, cũng trong tháng 3 năm 1983, ông được biên chế về Sư đoàn 355 tại Quỳnh Nhai, Sơn La. Tại đây, ông bắt đầu những tháng ngày huấn luyện gian khổ: Hành quân đường dài, rèn luyện thể lực, học cách chiến đấu và sinh tồn trong điều kiện khắc nghiệt của núi rừng.

Tháng 7 năm 1983, khi chuyển về huyện Bảo Thắng, tỉnh Hoàng Liên Sơn, thuộc Đại đội 1, Trung đoàn 53, Sư đoàn 334, cuộc sống của ông Tem bước sang một giai đoạn mới, gian khổ nhưng đầy ý nghĩa của tuổi thanh niên trong quân ngũ.

Cuộc sống khi ấy rất thiếu thốn. Bữa ăn của các chiến sĩ chủ yếu là cơm độn sắn, độn ngô, rau rừng là chính, thịt cá rất hiếm. Có những ngày hành quân hoặc làm nhiệm vụ dài, anh em chỉ có lương khô hoặc cơm nắm mang theo. Dù vậy, mọi người luôn chia sẻ từng miếng ăn, không ai để đồng đội bị đói. Khi đó chỉ được ngủ lán, ngủ hầm, giữa núi rừng. Mùa hè thì nóng, mùa đông thì lạnh buốt. Nước sinh hoạt phải đi lấy từ suối, việc tắm giặt cũng tranh thủ khi có thời gian. Ông Tem luôn nhớ về quãng thời gian ấy với một cảm xúc đặc biệt: “Dù thiếu thốn đủ bề, nhưng đó là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, nơi chúng tôi sống có lý tưởng, có đồng đội và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.”

Năm 1985 đến 1986, ông Tem được điều động làm nhiệm vụ chuyển tuyến tại huyện Mường Khương, tỉnh Hoàng Liên Sơn (nay thuộc Lào Cai). Đây là một nhiệm vụ âm thầm nhưng vô cùng quan trọng trong điều kiện chiến đấu và bảo vệ biên giới lúc bấy giờ. Ông cùng đồng đội phải vận chuyển lương thực, vũ khí, quân trang qua những cung đường rừng núi hiểm trở, nhiều đoạn dốc cao, trơn trượt. Có khi phải đi bộ hàng chục cây số, gùi hàng trên lưng, vượt suối, băng rừng trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Những chuyến đi thường diễn ra trong âm thầm, có khi ban đêm để đảm bảo an toàn. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, vừa giữ bí mật, vừa đảm bảo hàng hóa được vận chuyển đến đúng nơi, đúng thời gian.

Tháng 7 năm ấy, ông Tem hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về địa phương. Rời quân ngũ, ông trở lại với cuộc sống đời thường, nhưng trong tim vẫn luôn mang theo những ký ức không thể nào quên của một thời tuổi trẻ. Ông nhớ nhất là tình đồng chí, đồng đội, những con người đã cùng ông chia ngọt sẻ bùi, cùng nhau vượt qua thiếu thốn, hiểm nguy. Ông thường trầm ngâm nói: “Tuổi trẻ của tôi không giàu có, không sung sướng, nhưng là quãng đời đẹp nhất. Vì tôi đã sống hết mình, sống có trách nhiệm với đất nước và với chính bản thân mình.”

Khi được hỏi suy nghĩ của ông về thanh niên thế hệ hôm nay, ông Tem nói: “Các cháu sinh ra trong thời bình là một điều rất may mắn. Nhưng hòa bình không có nghĩa là được sống thờ ơ. Ngọn lửa thanh niên ngày xưa không chỉ có trong chiến tranh, mà hôm nay vẫn cần được giữ gìn và phát huy.” Đó chính là: “Tinh thần yêu nước, sống có trách nhiệm với cộng đồng; Ý chí vươn lên trong học tập, lao động; Sự đoàn kết, sẻ chia, biết giúp đỡ những người xung quanh”. Những lời nói ấy giản dị nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ, một niềm tin mãnh liệt gửi đến thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn