TRƯỜNG SA TRONG KÝ ỨC CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH
Khi nhắc đến Trường Sa, nhiều người thường nghĩ đến những người lính Hải quân đứng gác giữa biển khơi. Nhưng để có những công trình tồn tại giữa đại dương, còn có một lực lượng khác âm thầm góp sức: những người lính công binh. Họ là những người mang theo xi măng, sắt thép, vật liệu xây dựng và sức trẻ ra đảo.

Công việc của họ không phải lúc nào cũng có tiếng súng, nhưng lại đòi hỏi sự bền bỉ, chính xác và tinh thần chịu đựng gian khổ. Với những người lính công binh từng có mặt ở Trường Sa, ký ức về đảo không chỉ là ký ức về chiến đấu mà còn là ký ức về những ngày tháng xây dựng giữa biển.
Những năm tháng ấy, Trường Sa còn rất khác so với ngày hôm nay. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, công trình chưa nhiều, phương tiện vận chuyển hạn chế. Mỗi chuyến tàu từ đất liền ra đảo là một hành trình dài và gian nan. Vật liệu xây dựng được đưa ra từng chuyến. Những người lính phải tính toán từng bao xi măng, từng thanh sắt và từng vật dụng cần thiết. Giữa biển khơi, không có điều kiện để sửa chữa hay bổ sung dễ dàng như trên đất liền. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến công việc bị đình trệ.
Những người lính công binh thường bắt đầu công việc từ rất sớm. Họ vận chuyển vật liệu, dựng công trình, gia cố nền móng và làm việc trong điều kiện nắng gió khắc nghiệt. Biển không có bóng cây lớn để che nắng, nước ngọt khan hiếm và mọi thứ đều phải tiết kiệm. Nhưng họ vẫn làm việc. Mỗi công trình hoàn thành là một dấu mốc cho thấy sự hiện diện ngày càng vững chắc của con người trên đảo.
Đối với họ, xây dựng không chỉ là dựng một căn nhà hay một công trình. Đó còn là xây dựng một điểm tựa cho người lính. Một công trình kiên cố có thể giúp người lính chống chọi với bão tố, có nơi sinh hoạt và làm việc, có điều kiện tốt hơn để thực hiện nhiệm vụ. Vì vậy, mỗi viên gạch đặt xuống giữa biển đều mang một ý nghĩa đặc biệt.
Trong ký ức của những người lính công binh, những ngày ở Trường Sa thường gắn với tiếng sóng. Ban ngày là tiếng lao động, tiếng gọi nhau chuyển vật liệu và tiếng máy móc. Ban đêm là tiếng biển vỗ vào mạn tàu hoặc chân đảo. Có những lúc biển động mạnh, công việc phải tạm dừng. Có những chuyến tàu không thể cập bến. Những người lính phải chờ đợi trong điều kiện thiếu thốn, rồi khi thời tiết thuận lợi lại nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều khiến họ nhớ nhất có lẽ là tinh thần đồng đội. Giữa biển khơi, mọi người phải dựa vào nhau. Một người làm việc không thể hoàn thành nhiệm vụ nếu thiếu sự hỗ trợ của những người khác. Người vận chuyển vật liệu, người trộn vữa, người dựng công trình. Công việc nối tiếp công việc. Những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau nhưng trong những ngày ở đảo, họ trở thành một tập thể gắn bó.
Năm 1988, khi tình hình tại khu vực Trường Sa trở nên căng thẳng, những người lính công binh không chỉ làm nhiệm vụ xây dựng. Họ còn phải đối mặt với nguy hiểm. Những vật liệu họ mang ra đảo có ý nghĩa chiến lược và sự hiện diện của họ tại các vị trí quan trọng là một phần trong nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền. Có những người đã không trở về sau chuyến đi ấy. Những người lính công binh đã biến công việc của mình thành một phần của lịch sử.
Nhìn lại sau nhiều năm, những người lính công binh có thể tự hào về những gì mình đã làm. Những công trình ngày ấy có thể đã thay đổi theo thời gian, nhưng dấu ấn của họ vẫn còn. Mỗi công trình mới trên đảo hôm nay đều được xây dựng trên nền tảng của những thế hệ đi trước. Người lính hôm nay có điều kiện tốt hơn một phần cũng nhờ những người lính năm xưa đã đặt những viên gạch đầu tiên.
Trường Sa trong ký ức của người lính công binh vì thế không chỉ là một vùng biển xa. Đó là một phần tuổi trẻ. Có những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để mang vật liệu ra đảo, dựng công trình và làm nhiệm vụ. Họ đã sống những ngày tháng gian khổ nhưng cũng đầy ý nghĩa. Những kỷ niệm ấy theo họ trở về đất liền và ở lại suốt đời.
Hôm nay, Trường Sa đã có nhiều thay đổi. Những công trình ngày càng khang trang, điều kiện sinh hoạt tốt hơn, hệ thống thông tin liên lạc hiện đại hơn. Nhưng phía sau sự đổi thay ấy là công sức của biết bao thế hệ. Trong đó có những người lính công binh từng lặng lẽ làm việc giữa nắng gió. Họ không đứng trước những trang sử với những lời hào nhoáng, nhưng công việc của họ đã góp phần tạo nên nền móng cho cuộc sống hôm nay.
Có thể nói, nếu những người lính bảo vệ đảo là những người giữ bình yên cho Trường Sa, thì những người lính công binh là những người góp phần xây dựng điểm tựa để sự bình yên ấy được duy trì lâu dài. Từ những bao xi măng, những thanh sắt và những ngày lao động vất vả, họ đã góp phần dựng nên những công trình giữa biển. Và trong mỗi công trình ấy, vẫn có một phần tuổi trẻ của những người lính năm xưa



