Cựu chiến binh

Trương Sanh Thạch – Người con Hàm Chính chiến đấu đến phút cuối

Trương Sanh Thạch sinh năm 1947 tại Hàm Chính, Bình Thuận. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông hoạt động trong lực lượng vũ trang địa phương và có nhiều thành tích trong chiến đấu. Năm 1969, khi quân địch tập trung đánh phá vùng Tam Giác, ông cùng đơn vị tổ chức tập kích vào lực lượng đối phương tại ấp Bình Lâm, Hàm Chính. Sau trận đánh, dù bị thương nặng và biết đối phương đang truy tìm, ông vẫn tiếp tục chiến đấu. Ngày 28/10/1969, ông hy sinh. Năm 2010, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Lâm Đồng16/08/2026Đoàn xã Tuy Phong (Tuy Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1947, tại xã Hàm Chính, một người con tên Trương Sanh Thạch ra đời.

Ông lớn lên trong những năm quê hương còn chiến tranh.

Tuổi trẻ của ông gắn với những hoạt động cách mạng tại chính mảnh đất nơi mình sinh ra.

Trong chiến đấu, Trương Sanh Thạch được đồng đội biết đến là người dũng cảm, mưu trí và táo bạo.

Ông không chỉ hoàn thành nhiệm vụ được giao mà còn thường xuyên tìm cách tổ chức lực lượng để chủ động đối phó với những hoạt động đánh phá của đối phương.

Năm 1969, tình hình tại vùng Tam Giác trở nên đặc biệt căng thẳng.

Lực lượng đối phương tập trung càn quét, đánh phá nhằm kiểm soát địa bàn và gom dân.

Trước tình hình đó, Trương Sanh Thạch cùng đơn vị lên kế hoạch tổ chức một trận tập kích vào lực lượng đối phương đang đóng tại ấp Bình Lâm, xã Hàm Chính.

Đêm hôm ấy, đơn vị tổ chức tiến công.

Trận đánh diễn ra quyết liệt.

Lực lượng của Trương Sanh Thạch đã đánh vào vị trí đối phương, gây tổn thất và thu giữ một số vũ khí, phương tiện.

Trong trận chiến, ông trực tiếp sử dụng hỏa lực để chống trả.

Nhưng sau trận đánh, ông bị thương nặng.

Điều đáng nói là dù biết đối phương đang truy tìm mình, ông vẫn không rời bỏ vị trí.

Ông tiếp tục chiến đấu để bảo vệ đồng đội và hỗ trợ đơn vị.

Đến ngày 28/10/1969, Trương Sanh Thạch hy sinh.

Ông mới 22 tuổi.

Hai mươi hai tuổi.

Một độ tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ mới bắt đầu bước vào giảng đường, bắt đầu công việc đầu tiên hoặc khám phá những ước mơ của mình.

Còn Trương Sanh Thạch đã dành tuổi thanh xuân cho quê hương.

Ông không kịp chứng kiến ngày Hàm Chính được giải phóng.

Không kịp nhìn thấy những con đường quê hương được xây dựng trong hòa bình.

Không kịp chứng kiến những thế hệ trẻ lớn lên dưới mái trường.

Nhưng chính những thế hệ ấy hôm nay lại được sống trong điều kiện mà ông và đồng đội từng chiến đấu để bảo vệ.

Nhiều năm sau ngày ông hy sinh, những thành tích và sự hy sinh của Trương Sanh Thạch được Nhà nước ghi nhận.

Ngày 22/02/2010, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện của ông có một điều rất đặc biệt:

Ông chiến đấu ngay trên quê hương mình.

Địa danh Hàm Chính không phải một cái tên xa lạ trong câu chuyện này.

Đó là nơi ông sinh ra.

Là nơi ông lớn lên.

Là nơi ông chiến đấu.

Và cũng là nơi ông hy sinh.

Bởi vậy, câu chuyện về Trương Sanh Thạch không chỉ là câu chuyện của một người lính.

Đó là câu chuyện về một người con trở về với quê hương bằng sự hy sinh của chính mình.

Ngày nay, khi những người trẻ Hàm Chính đi trên những con đường bình yên, học tập trong những ngôi trường khang trang và xây dựng tương lai, có lẽ không phải ai cũng biết rằng ngay trên mảnh đất này từng có một người thanh niên 22 tuổi đã nằm lại.

Nhưng lịch sử không cần chúng ta phải nhớ tất cả mọi điều.

Lịch sử chỉ mong chúng ta đừng quên những người đã làm nên cuộc sống bình yên hôm nay.

Và câu chuyện Trương Sanh Thạch chính là một lời nhắc như vậy.

Tuổi trẻ của anh đã dừng lại năm 22 tuổi. Nhưng những điều anh để lại cho quê hương thì vẫn tiếp tục đi cùng các thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trương Sanh Thạch – Người con Hàm Chính chiến đấu đến phút cuối | Câu chuyện thời hoa lửa