Trường Sơn
Lá thư chưa gửi
Lá thư chưa gửi
Trời chiều phủ một màu xám nhạt lên cánh rừng Trường Sơn. Tiếng gió lùa qua tán lá xào xạc, hòa cùng những bước chân vội vã của tiểu đội hành quân. Trong hàng ngũ ấy, Lâm – chàng trai mới tròn hai mươi – siết chặt chiếc ba lô cũ, nơi cất giữ lá thư anh đã viết từ nhiều ngày trước.
Đó là lá thư gửi về cho mẹ.
“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo. Ở đây rừng sâu nhưng tình đồng đội ấm lắm…”. Lâm đã viết đi viết lại mấy lần, rồi gấp lại cẩn thận. Anh luôn tự nhủ, khi nào có dịp ra hậu cứ, nhất định sẽ gửi.
Đêm xuống, cả tiểu đội dừng chân bên một con suối nhỏ. Ánh lửa bập bùng soi rõ những khuôn mặt còn rất trẻ. Họ kể cho nhau nghe về quê hương, về cánh đồng lúa chín, về những buổi chiều thả diều. Lâm im lặng hơn thường ngày. Anh lấy lá thư ra, đọc lại từng dòng, rồi mỉm cười.
“Mai này hòa bình, mình sẽ về…” – anh nói khẽ.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ mới. Con đường phía trước đầy khó khăn, nhưng không ai chùn bước. Lâm vẫn giữ lá thư trong túi áo, như một lời hứa với mẹ và với chính mình.



