Bài viết

Trường Sơn

Tuổi 18 của bà Xuân nằm trên vô lăng những chiếc xe "không kính". Ngôn ngữ của bà là tiếng gầm của động cơ và ánh chớp của bom tọa độ. Đêm Trường Sơn như một tấm màn nhung đen đặc, bị xé toạc bởi đôi mắt rực sáng của cô gái trẻ đang ghì chặt vô lăng qua những khúc cua tay áo bên bờ vực thẳm. Giờ đây, bà ngồi lặng lẽ bên hiên nhà đan lát. Những sợi mây tre đan cài vào nhau như những con đường mòn năm cũ. Đôi mắt từng nhìn xuyên qua bão đạn giờ đây khẽ nheo lại, bình thản ngắm nhìn hoàng hôn rụng

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi 18 của bà Xuân nằm trên vô lăng những chiếc xe "không kính". Ngôn ngữ của bà là tiếng gầm của động cơ và ánh chớp của bom tọa độ. Đêm Trường Sơn như một tấm màn nhung đen đặc, bị xé toạc bởi đôi mắt rực sáng của cô gái trẻ đang ghì chặt vô lăng qua những khúc cua tay áo bên bờ vực thẳm. Giờ đây, bà ngồi lặng lẽ bên hiên nhà đan lát. Những sợi mây tre đan cài vào nhau như những con đường mòn năm cũ. Đôi mắt từng nhìn xuyên qua bão đạn giờ đây khẽ nheo lại, bình thản ngắm nhìn hoàng hôn rụng xuống đầu làng.

Trường Sơn trong ký ức của bà Xuân không phải là những cánh rừng già thơ mộng, mà là một "túi bom" khổng lồ, nơi đất đá bị xới tung đến mức không một ngọn cỏ nào kịp mọc lại. Năm 1970, cô gái Xuân khi ấy vừa tròn mười tám, dáng người nhỏ nhắn nhưng lại hiên ngang ngồi sau vô lăng những chiếc xe vận tải giải

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn