Cựu chiến binh

TRƯỜNG SƠN – CON ĐƯỜNG BẰNG MÁU VÀ NIỀM TIN

Câu chuyện khắc họa Trường Sơn như một con đường được dựng nên từ máu xương và niềm tin bất khuất của người lính, nơi mỗi bước chân là một sự đánh cược sinh mạng nhưng cũng là lời thề không nói thành lời với Tổ quốc.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã đi qua Trường Sơn khi còn rất trẻ. Ngày ấy, tôi chưa hiểu hết thế nào là chiến tranh, càng chưa hiểu thế nào là hy sinh. Tôi chỉ biết rằng phía trước là con đường phải đi, phía sau là quê hương Đông Hưng với cánh đồng lúa đang vào thì con gái, với mẹ tôi mỗi chiều vẫn ngóng ra ngõ.

Trường Sơn không phải là một con đường. Nó là hàng nghìn con đường chồng lên nhau, bị bom xé nát rồi lại được nối liền bằng tay người. Có đoạn chúng tôi đi trên mặt đất còn ấm hơi bom, có đoạn phải bò qua những thân cây cháy đen, có đoạn dẫm lên đất vừa lấp xong một nấm mộ vội.

Ngay từ những ngày đầu hành quân, tôi đã hiểu: con đường này không được trải bằng đá, mà bằng máu và niềm tin.

Máu là của những người đã ngã xuống. Niềm tin là của những người còn bước tiếp.

Có những đêm chúng tôi hành quân liên tục mười mấy tiếng, không dám nghỉ lâu vì sợ máy bay trinh sát. Mồ hôi thấm ướt áo, ba lô đè nặng vai, chân trượt trên đất đỏ nhão ra vì mưa rừng. Mỗi bước đi là một lần tự hỏi: liệu mình có đi hết được con đường này không?

Câu hỏi ấy không ai trả lời thành lời. Nhưng Trường Sơn tự trả lời bằng những tiếng nổ. Bom rơi dồn dập, đất rừng rung chuyển, ánh lửa xé toạc màn đêm. Chúng tôi lao xuống hầm trú ẩn, ép sát đất, nghe từng nhịp tim mình đập trong lồng ngực. Có người thì thầm gọi mẹ, có người nắm chặt khẩu súng như bám vào sự sống.

Sau mỗi loạt bom, chúng tôi lại chui lên. Kiểm tra nhau. Đếm đủ người. Rồi lại đi.

Tôi đã chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên đường hành quân. Anh không kịp nói lời trăn trối. Chỉ kịp nhìn chúng tôi, ánh mắt rất bình thản, như muốn nói: đi tiếp đi. Chúng tôi lấp đất cho anh, cắm vội một cành cây làm dấu. Không có thời gian để khóc. Trường Sơn không cho phép sự yếu lòng kéo dài.

Nhưng chính trong những khoảnh khắc tàn nhẫn ấy, niềm tin lại hiện lên rõ ràng nhất. Niềm tin rằng phía trước là miền Nam đang chờ. Niềm tin rằng mỗi bước chân của chúng tôi là một bước rút ngắn ngày thống nhất. Niềm tin rằng máu đổ xuống đây không vô nghĩa.

Tôi mang theo niềm tin ấy như mang theo hơi thở. Khi mệt mỏi đến rã rời, tôi nghĩ đến cha tôi ở Đông Hưng – người đã từng dặn: “Làm trai, có những con đường không được phép quay đầu.” Khi sợ hãi bủa vây, tôi nghĩ đến cánh đồng quê nhà – nơi chỉ thật sự yên bình khi chiến tranh kết thúc.

Trường Sơn dạy tôi hiểu: con người có thể sợ bom đạn, nhưng không được đánh mất niềm tin. Chính niềm tin đã giữ cho con đường ấy không bị đứt, giữ cho đội hình không tan rã, giữ cho đất nước đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRƯỜNG SƠN – CON ĐƯỜNG BẰNG MÁU VÀ NIỀM TIN | Câu chuyện thời hoa lửa