Cựu chiến binh

TRƯỜNG SƠN GỌI TÊN NGƯỜI LÍNH TRẺ

Trường Sơn không chỉ là núi rừng. Với tôi, Trường Sơn giống như một tiếng gọi. Tiếng gọi ấy không ồn ào, không rõ hình hài, nhưng một khi đã nghe thấy thì không ai có thể quay đầu.

Hưng Yên28/12/2025Lâm Hải Tiến (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi bước vào Trường Sơn khi vừa tròn hai mươi tuổi. Tuổi ấy, ở quê xã Đông Hưng, bạn bè tôi có người đang cấy lúa vụ chiêm, có người chuẩn bị cưới vợ. Còn tôi, khoác ba lô, rời làng trong một buổi sáng mù sương, mẹ đứng ở đầu ngõ, tay nắm chặt vạt áo nâu, không dám khóc thành tiếng.

Những ngày đầu hành quân, tôi vẫn nghĩ Trường Sơn chỉ là một chặng đường phải đi qua. Nhưng càng đi sâu, tôi càng hiểu: Trường Sơn không cho người ta đi ngang qua – nó giữ người ta lại bằng cả số phận.

Rừng nối rừng, núi chồng núi. Ngày hành quân, đêm đào hầm, vá đường, tránh bom. Có những buổi tối, tôi ngồi dựa lưng vào gốc cây, nghe tiếng rừng thở, chợt nhận ra mình đã xa quê đến mức nào. Quê nhà bỗng trở nên nhỏ bé, mờ xa như một giấc mơ cũ.

Một lần, sau trận bom ban ngày, chúng tôi đi qua một đoạn rừng bị xé nát. Cây gãy, đất lở, mùi khói và mùi lá cháy trộn lẫn. Trên nền đất, tôi nhìn thấy một chiếc dép cao su còn mới, không biết của ai, nằm lặng lẽ bên hố bom. Không có xác người, không có dấu hiệu gì khác. Nhưng chỉ chiếc dép ấy thôi cũng đủ khiến tôi đứng lặng.

Tôi chợt hiểu: Trường Sơn đã gọi tên một người lính trẻ, và người ấy không bao giờ trả lời được nữa.

Từ khoảnh khắc đó, tôi không còn nghĩ mình chỉ là người đi qua Trường Sơn. Tôi biết, mình đã thuộc về nơi này – nơi gọi tên tuổi trẻ bằng bom đạn, và giữ lại bằng máu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn