TRƯỜNG SƠN – KHI LỊCH SỬ GỌI TÊN MỘT CON ĐƯỜNG
TRƯỜNG SƠN – KHI LỊCH SỬ GỌI TÊN MỘT CON ĐƯỜNG
Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, hiếm có con đường nào mang trong mình nhiều ý nghĩa lịch sử, chính trị, quân sự và nhân văn sâu sắc như Đường Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh. Đó không chỉ là một tuyến giao thông quân sự, mà là mạch máu sống nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và oanh liệt.
Trường Sơn hiện ra trên bản đồ như một dải núi dài, hiểm trở, rừng rậm trùng điệp, sông suối chằng chịt, khí hậu khắc nghiệt. Nhưng trong những năm chiến tranh, Trường Sơn không còn là một dãy núi vô tri, mà trở thành một thực thể sống, nơi mỗi tấc đất đều in dấu chân người lính, nơi từng thân cây, phiến đá đều chứng kiến máu và mồ hôi của bao thế hệ con em đất Việt.
Khi đất nước bị chia cắt sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, miền Nam rơi vào vòng kìm kẹp tàn bạo của đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai. Phong trào cách mạng miền Nam đứng trước muôn vàn khó khăn: thiếu vũ khí, thiếu lương thực, thiếu cán bộ chỉ huy. Trong bối cảnh ấy, lịch sử đặt ra một yêu cầu sống còn: phải có một con đường chiến lược để chi viện cho miền Nam.
Và Trường Sơn – dãy núi chạy dọc biên giới Việt – Lào – Campuchia – đã được lịch sử lựa chọn.



