Trường Sơn mùa mưa năm ấy
Trường Sơn mùa mưa
Con đường đất đỏ xuyên qua khu rừng Trường Sơn mùa mưa vẫn còn đọng hơi nước. Giữa màu xanh thăm thẳm ấy, một tốp thanh niên xung phong đang lom khom bên hố bom vừa nổ sáng sớm. Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên giòn giã, hoà cùng tiếng chim rừng, tạo nên một bản nhạc kỳ lạ của thời chiến – dữ dội mà vẫn đầy sức sống. Lan là cô gái nhỏ nhất tiểu đội, mới tròn mười chín tuổi. Mái tóc cô cột vội phía sau, lấm lem đất đỏ nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền hòa kiên trì.
Ai cũng trêu cô: “Lan mà về quê chắc khối chàng trai xin làm rể mẹ đấy.” Cô chỉ cười, má lúm đồng tiền hiện ra giữa lớp bụi. Buổi chiều hôm ấy, mưa rừng đổ xuống bất ngờ. Cả tiểu đội trú tạm trong căn hầm đất, lửa bập bùng hắt lên những gương mặt trẻ trung. Tùng – tiểu đội trưởng – lấy trong ba lô ra chiếc đàn mandolin đã sứt một mảnh gỗ và bắt đầu gảy vài tiếng. Lan khe khẽ hát theo, giọng run run nhưng ấm áp: “Trường Sơn đông nắng, tây mưa, Ai chưa đến đó như chưa rõ mình…” Mọi người lặng nghe, không ai nói gì. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng hát của Lan như xóa nhòa khốc liệt ngoài kia. Họ ngồi sát bên nhau, chia nhau điếu thuốc lá hiếm hoi, kể về gia đình, về cánh đồng mùa gặt, về những điều mà sau này mỗi người đều thầm mong có thể trở về. Đêm xuống, trời tạnh mưa, tiểu đội lại lên đường sửa nốt đoạn đường bị bom cày. Ánh đèn pin lập lòe soi bóng họ kéo dài trên mặt đất. Tùng nói với Lan: — Xong đợt này, tôi sẽ xin phép chỉ huy cho mọi người nghỉ một ngày. Lan có muốn viết thư về nhà không? Lan cười: — Thư thì em viết rồi, chỉ mong có dịp gửi thôi. Vừa dứt lời, tiếng động cơ máy bay rít lên từ xa. Mọi người lập tức tắt đèn, lao vào vị trí trú ẩn. Nhưng trận bom đến quá nhanh. Một luồng sáng xé toang bầu trời rồi ập xuống mặt đường.
Khi đất đá lắng dần, Tùng bật dậy, chạy đi tìm từng người. Tiếng gọi vang khắp khu rừng. Nhưng nơi Lan đứng khi nãy giờ chỉ còn một hố bom sâu. Trong đôi bàn tay run rẩy của Tùng là quyển sổ nhỏ, bị cháy xém một góc. Anh mở ra, thấy dòng chữ Lan viết dở: “Nếu ngày mai còn được nhìn thấy mặt trời, em sẽ trồng một cây bằng lăng trước cửa nhà. Để sau này, mỗi mùa hoa nở, em lại nhớ hôm nay – thời hoa lửa của chúng em.”
Tùng khụy xuống. Gió rừng thổi qua, mang theo mùi khói bom và vị mưa, như thể cả thiên nhiên đang lặng im tiễn biệt cô gái mười chín tuổi. Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, Tùng trở về con đường xưa. Trên nền rừng cũ, một cây bằng lăng cao quá đầu người đang nở hoa tím biếc. Không ai biết ai trồng, nhưng Tùng tin rằng đó là lời hẹn mà Lan chưa kịp thực hiện. Anh đứng thật lâu dưới tán hoa, nhìn những cánh tím rơi xuống mặt đất và thầm nói: — Lan ơi… Chúng ta đã sống một thời hoa lửa thật đẹp, phải không? Gió chiều xao động. Những chùm hoa khẽ lay, như một nụ cười ngày cũ trở lại.


