TRƯỜNG SƠN NGÀY ẤY TÌM EM
Trường Sơn ngày ấy tìm emCái gương cái lược anh đem làm quàMang theo hương lúa quê nhàLá thư tình mẹ theo ra chiến trường.
Trường Sơn sống chết coi thườngChỉ buồn sốt rét chán chường màu daTóc dài bên suối thướt thaCái gương cái lược như là của nhau.Cơm rừng lạt muối thiếu rauMái đầu con gái chuyển màu thật nhanhTrường Sơn là của tuổi xanhCũng thầm mong đợi tình anh nơi này.Phá bom nổ chậm đêm ngàyEm là cô gái chia tay sân trườngNhìn da sạm nắng có thươngNhững cô thiếu nữ mở đường xe qua.Dẫn đường bộ đội vào raĐèo cao dốc đứng xông pha bám đườngCho dù bon đạn gió sươngChúng em vẫn phải soi gương chải đầu.Những bông hoa của rừng sâuThương em phận gái sống lâu trong rừngChút quà anh cõng trên lưngGương soi cùng với lược sừng tặng em.



